Yên Bình bên Anh - Con đường tôi

Loading

100%

Bài dự thi

Yên Bình bên Anh

- Nguyễn Văn Kiên -

Sau những lời nói của cha, cô trở nên trầm hẳn. Cô không thèm nói chuyện với ai trong gia đình. Cô luôn lãng tránh ánh mắt của cha. Cô chẳng buồn làm gì cả. Suốt ngày, cô cứ ngồi bên khung cửa sổ mà thẫn thờ, nghĩ ngợi lung tung rồi lại tự dằn vặt, trách mình là một đứa chả ra gì. Cứ mỗi lần nhớ lại câu nói ngày hôm ấy, trái tim cô tự nhiên đập liên hồi và đau nhói. Có lẽ, cô đã đau rất nhiều, để rồi chính câu nói ấy đã làm cho cô thực sự gục ngã như một nhát dao đâm vào trái tim khiến trái tim cô trở nên băng giá và không biết yêu thương ai nữa. Cô trở nên cáu gắt và hận tất cả những người thân của cô. Cô rơi vào tình trạng tuyệt vọng và không đặt niềm tin vào ai nữa. Cô ghét cha rồi ghét lây sang tất cả đàn ông. Cô cho rằng đàn ông chỉ làm khổ phụ nữ mà thôi như cô đã từng chứng kiến cha cô đã làm khổ mẹ cô thế nào.

Linh cứ nằm lỳ trên giường, rồi lại suy nghĩ vẫn vơ về quá khứ mà lòng trĩu nặng. Một quá khứ mà cô cố quên mà không thể nào quên được. Linh đã từng đối mặt với cái chết hai lần nhưng lúc đó cô không sợ hãi như bây giờ. Trong lòng cô lâng lâng hạnh phúc vì khi nhớ giây phút sinh tử ấy, cha mẹ luôn ở bên cô, cùng cô vượt qua giờ phút ngặt nghèo ấy. Nhưng bây giờ, cô không còn cảm thấy hơi ấm đó nữa mà thay vào đó là sự cáu gắt, mệt mỏi và cải vã của bố mẹ. Hóa ra, tất cả là vì cô. Vì cô mà bố mẹ không còn yêu thương nhau nữa. Rồi những ký ức ấy chợt mất đi sau khi Linh chìm vào giấc ngủ.

https://www.youtube.com/watch?v=3BFqoCPtKFM20190106145726_58373.jpg


Scroll to top