Xa - Con đường tôi

Loading

100%

Bài dự thi

Xa

- Nguyền Thành Linh -

Nói rồi cô tựa đầu vào anh, yên bình lặng ngắm phía bên kia bờ sông Sài Gòn, những ánh đèn xanh đỏ đang tranh nhau toả sáng cùng những vì sao xa xăm. Mai cô xa anh, đi đến một nơi khác để theo đuổi giấc mơ học hành. Chỉ nghĩ đến sắp tới 2 năm sẽ không được gặp nhau thường xuyên, không cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay của nhau, cô không kìm lòng được mà rơi nước mắt. Anh nhẹ nhàng đưa tay lau đi hàng nước như bị lỏng van ấy và nhẹ nhàng bảo cô:

– Em thích chị mạnh mẽ hơn, không thích thế này đầu.

Nghe đến vậy, cô lại càng không thể kiềm nén cảm xúc của mình, vì chỉ có anh là người duy nhất mà cô có thể thoải mái tựa vào để khóc cho thoả nỗi niềm thế này. Cô đưa tay lên che mặt, anh xoay người ôm trọn cô gái m52 trong vòng tay:

– Đi đi, em chờ…

Và rồi cả hai cùng im lặng thả những suy nghĩ riêng vào trong đêm Sài Gòn.

Hôm sau cô lên máy bay, anh không thể ra tiễn vì buổi thi cuối kỳ của môn nghiệp vụ. Anh nhờ người bạn gửi cô một bó hồng vàng, màu hoa cô thích nhất, kèm một tấm thiệp nhỏ:

– Đi đi, anh chờ…

Cô bắt đầu 2 năm học Thạc sỹ ở một nơi xa, anh tiếp tục miệt mài thêm 3, 5 năm Đại học trên giảng đường.

xa

***

Ngày đầu nhập học ở một ngôi trường xa lạ, cô được chào đón bởi những người bạn mới, tuy tiếng nói có chút khác nhau nhưng đều cùng chung mục đích đó là chinh phục thêm chặng đường tiếp theo của việc học. Đi ngang qua bảng thông báo, cô nhìn thấy một số thông báo tuyển thành viên câu lạc bộ, kỷ niệm xưa không gọi mà vẫn tự ùa về…

Ngày đó, anh là một trong những tân sinh viên đến tham quan gian hàng câu lạc bộ của cô. Và rồi, anh trở thành thành viên chính thức, còn cô bấy giờ là cựu thành viên. Đôi lần gặp nhau qua những buổi training rồi bonding của câu lạc bộ, cô bị anh thu hút bởi thái độ nhiệt thành với công việc và tính cách hoà đồng, vui vẻ. Còn anh ấn tượng với nét đáng yêu mà cứng cỏi của “bà chị” luôn là nơi khởi nguồn của những nụ cười và truyền cảm hứng cho team cùng làm việc. Tình cảm cứ như vậy mà nảy sinh một cách lặng thầm. Không một ai nói nên câu chính thức nhưng cả hai đều hiểu mối quan hệ giữa họ đang tồn tại là gì. Cô cũng không ngờ bản thân mình lại bị lay động bởi cậu em khoá dưới và anh cũng chưa từng nghĩ sẽ có tình cảm với “bà chị” sắp ra trường. Như bao cặp đôi, họ vẫn hay lang thang quán xá ngon, góc cà phê đẹp, thả bộ trên cầu ánh sao, phố đi bộ hay ngồi cạnh nhau ngắm thành phố đêm bên bờ sông Sài Gòn…

Vậy mà giờ cô phải xa anh, những tin nhắn, cuộc điện thoại đường dài là không đủ…


Scroll to top