Trần Đình Trọng • Defensive Skills | Đỉnh cao thẩm mỹ và nghệ thuật phòng vệ Việt Nam

Kênh YOUTUBE chính thức của On Sports – Truyền hình Cáp Việt Nam VTVcab

Đăng kí để xem nhiều video hơn:

Phong lối chơi bóng mạnh mẽ, máu lửa trên sân, trái ngược hoàn toàn với khuân mặt hiền hiền dễ dàng mến ngoài đời. Trần Đình Trọng là ngôi sao sáng nở muộn hiếm có trên khung trời bóng đá Việt Nam. Và khi xuất hiện, chàng “ỉn” lại gây ấn tượng mạnh mẽ với phong cách có “1 – 0- 2”.

T

rần Đình Trọng sinh ngày 25/04/1997 tại Gia Lâm, thủ đô. Ở tuổi 21, Trọng đây chính là một trong những trụ cột của đội tuyển Việt Nam. Nhắc đến Trọng, không một ai trong xã Đa Tốn (Gia Lâm – thủ đô) không nghe biết cậu nhóc năm xưa một tay ôm bóng, một tay kéo quần chạy khắp xóm làng.

Cô Nguyễn Thu Hương – mẹ của Đình Trọng chia sẻ về niềm ham mê bóng của cậu con trai. Không phải như những đứa trẻ khác, nếu ham mê bóng sẽ tìm mọi phương pháp để đi đá thì với Trọng , hình ảnh trái bóng tròn luôn xuất hiện trong những bài tập làm văn hồi cấp I. Bài tập làm văn dù là với đề tài nào thì kiểu gì cũng tồn tại hình ảnh trái bóng tròn trong bài làm.

Cô Thu Hương lấy viện dẫn: “Có một lần đọc bài văn của Trọng viết về ông nội mà cả nhà phải bật cười thành tiếng. Trọng đưa cả mẩu chuyện được giao nhiệm vụ đi mua thuốc cho ông, nhưng lúc qua sân đình của xóm, thấy lũ trẻ đang chơi bóng, được rủ thế là tham gia ngay. Vì Trọng cứ thấy bóng là không rời được. Mải chơi, đến mãi một lúc sau mới sực nhớ ra là phải đi mua thuốc cho ông. Lúc đấy, cậu ta mới ba chân bốn cẳng chạy đi mua”.

Tạm ngừng một lúc, cô Hương nói tiếp: “Thật ra, chẳng ai trách nó cả, bởi con nít mà mải chơi là điều dễ dàng hiểu. Nhưng dù vậy, sau này, mọi khi nhắc lại Trọng vẫn thấy hành động lúc đấy của mình là sai, và cảm thấy rất có lỗi với ông. Trọng cũng tâm sự với mẹ rằng, lúc đấy nếu lỡ vì sự ham vui của tớ mà gây ra hậu quả không thích nào thì nó sẽ ăn năn cả đời”.

Thuở nhỏ, khi còn là một cậu bé bụ bẫm, Đình Trọng được gia sư đặt biệt danh cho là “cu ỉn”. Lớn lên một tẹo, Trọng vẫn bụ bẫm và không nhiều người liên tưởng Trọng “ỉn” sẽ là cầu thủ đá bóng, chơi ở vị trí tranh chấp ác liệt như trung vệ. Thế nhưng như nghiệp chọn người, trái bóng dần cứ quấn chặt lấy chân Đình Trọng. Cứ thế, một cách nhẹ nhõm Trọng đến với những trận đấu cấp xã, cấp huyện rồi sau đó vào đội tuyển trẻ và đầu quân cho lò thủ đô.

Nhắc về kỷ niệm đặc biệt quan trọng và chẳng thể quên của hai mẹ con, cô Hương lại nghẹn ngào: “Khi Trọng 10 tuổi thường được gọi đi tranh tài trên huyện nhà. Cứ mỗi lần đi thi, chỉ có hai mẹ con đèo nhau đi về trong thời gian ngày. Tôi vẫn nhớ như in cái buổi chiều hôm ấy, khi hai mẹ con đang trên đường về, bỗng con trai vòng tay ôm mẹ từ sau sườn lưng rồi thủ thỉ “Mẹ ơi, ước gì con được vào đội tuyển quốc gia. Chỉ việc được vào thôi, con sẽ nỗ lực cố gắng tập luyện để được chọn tranh tài. Con nhìn các anh đá mà con thèm”. Lúc đấy, nghe cháu nói, tôi rưng rưng nước mắt. Rồi cái ngày được gọi lên đội tuyển, gọi về cho mẹ, qua Smartphone tôi chỉ nghe tiếng cháu cười sự sung sướng lắm”.

Để trở nên cầu thủ chuyên nghiệp, Trọng phải thuyết phục bố mình – chú Trần Đình Hùng. Trước đó, chú Hùng không muốn con trai dành cả tuổi thanh xuân để đuổi theo trái bóng. Bởi chú nghĩ, nghề bóng nay đây mai đó và chấn thương là điều chẳng thể tránh khỏi. Một chấn thương có thể tước đi cả sự nghiệp và cả tương lai của một cầu thủ. Chú Hùng là người hiểu rất rõ ràng câu cửa mồm của nhiều cầu thủ: “Đời cầu thủ ngắn, ngắn lắm lắm”.

Nhưng cho tới một ngày, đó có thể gọi là “buổi chiều định mệnh” của hai bố con. Lần đầu tiên trong cuộc đời, người cha già đứng theo dõi con tranh tài. Cậu bé bụ bẫm với cách rê bóng và chơi bóng dị biệt khiến chính bố mình đi từ bất thần này đến bất thần khác. Nhìn con chơi bóng, ông bố khó tính khó nết đã lặng lẽ gật đầu.

“Bố Trọng khó tính khó nết, trước đó không muốn cho Trọng chơi bóng, cũng chỉ muốn cho hai mẹ con đưa nhau đi nốt mùa giải ở huyện nhà rồi thôi. Nhưng sau cái buổi chiều đó, bố của Trọng thay đổi 180 độ. Góp vốn đầu tư bóng bánh cho con trai, góp vốn đầu tư áo quần đẹp rồi “giành” luôn cả phần đưa con đi tranh tài ở những giải khác.

Nhìn chồng rồi cô Hương mỉm cười, nói tiếp mẩu chuyện: “Cũng từ đấy mà hai bố con bám nhau suốt, Trọng mọi khi về nhà là mua quà cho bố. Chẳng to tát gì nhưng Trọng tặng cái gì là bố Trọng lại nâng niu, cất vào tủ kính trưng bày. Tính cách trầm ngâm, thầm lặng, lặng lẽ của Trọng y chang bố”.

Chìm khuất như chính cá tính lặng lẽ của mình, cùng với những cái tên trẻ khác, Trọng lùi một bước, đồng ý chấp thuận xuống chơi ở đội hạng nhất và sau đó theo Sài Gòn FC vào Nam. Nhưng chính quá trình không được lưu ý đó đã hỗ trợ anh phát triển tự nhiên nhất, để rồi trở nên niềm kiêu hãnh của Sài Gòn FC, mang đến “màn lội ngược dòng ngoạn mục” khi được phát hiện tại U23 Việt Nam rồi mới quay về U20 Việt Nam và chơi chói sáng tại World Cup U20 ở Nước Hàn.

Tại AFF Suzuki Cup 2018, Trần Đình Trọng đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ phòng vệ, là chốt chặn vô cùng quan yếu giúp tuyển Việt Nam tiến vào bán kết.

Cần mẫn với vị trí hàng thủ để đồng đội mình yên tâm tiến công, Đình Trọng có thể không tỏa sáng với những bàn thắng nhưng sẽ luôn luôn được nhớ tới như một “lá chắn thép” của đội tuyển Việt Nam.

Nhắc đến hình ảnh chàng trung vệ luôn xuất hiện trên sân cỏ với hình ảnh sơ vin gọn ghẽ,cô Hương lại bật cười: “Từ hồi còn bé xíu, bố mẹ hay mua cho Trọng bộ áo quần thể thao để mặc đi đá bóng với những anh lớn ngoài sân đình. Được bộ áo quần mới, Trọng “ỉn” mặc vào rồi cứ bảo sơ vin vào cho đẹp. Lúc đấy Trọng bụ bẫm lắm, cứ ôm quả bóng bên hông rồi chạy, trông buồn cười lắm”.

“Mấy lần mọi người hỏi tôi là sao Trọng cứ sơ vin thế, lúc đấy tôi cũng không để ý và cũng không biết lý do vì sao. Có lần con trai về thăm nhà, tôi gặng hỏi thì Trọng có bảo sơ vin để đá bóng tự tín hơn thôi, nếu lúc ra sân mà không sơ vin thì đá không tự tín nổi, cảm giác cứ lo lo. Rồi nó cũng bảo con không sợ đối thủ mạnh, con chỉ sợ áo quần tranh tài không sơ vin được thôi”, cô Hương vừa kể vừa cười.

Chỉn chu y phục nhưng Trọng lại sở hữu tiếng bám người “dai còn hơn đỉa”, khiến đối thủ rất khó chịu. Độ cao 1,74m không đưa tới lợi thế, nhưng Đình Trọng lại rất hiệu quả trong những pha tranh chấp tay đôi. Trọng vào bóng mạnh mẽ, nhưng rất già dặn. Chơi tốt ở cả hai vai trò là trung vệ và hậu vệ biên. Lối chơi của Trọng rất kỹ và cẩn trọng dù chỉ trong một đường mở ra biên đơn giản. Nó đúng với triết lý là hậu vệ trước tiên không được phép phạm sai trái.

Tuy nhiên, trái ngược với hình ảnh quyết liệt trên sân cỏ. Đình Trọng ngoài đời là chàng trai trầm tính, hiền lành và có phần hơi lãng đãng.

Sinh ra trong gia đình có hai bằng hữu, Đình Trọng và em trai vô cùng thân thiết. Một phần, hai bằng hữu ở với nhau không nhiều, chỉ có dịp thì mới có thể được đi chơi cùng nhau. Từ nhỏ đến lớn, Trọng chưa một lần to tiếng với cậu em trai nghịch ngợm của mình.

“Khác với nhiều cặp bằng hữu trai khác, Trọng và Bình từ nhỏ đến lớn chưa đánh nhau một lần, thậm chí là cãi nhau cũng chưa. Tính cách của hai đứa trái ngược hoàn toàn, Trọng thì hiền lành, trầm tính và không giỏi ăn nói, còn em nó thì hoàn toàn khác, rất quảng giao, đối đáp, trò chuyện với mọi người hơn nhiều anh”, cô Hương chia sẻ.

Không chỉ thế, Đình Trọng là một ông anh trai cực kỳ tâm lý, dù đi tranh tài ở đâu cũng nhớ mua quà về cho Bình, cậu nhóc này muốn gì, cần gì đều được đáp ứng. Đặc biệt quan trọng, dù là trước đó hay bây chừ chỉ việc về nhà, chàng trung vệ bất kể đi đâu, với ai thì cũng phải đưa em trai đi cùng.

Dù chiều em là thế, Đình Trọng vẫn thể hiện là một ông anh trai nghiêm khắc. Mọi khi có dịp về nhà hay thấy em trai làm gì chưa đúng, Trọng đều sẽ nhắc nhở, khuyên bảo em cái gì nên làm, cái gì không nên làm. Chính vì sự nỗ lực, nỗ lực cố gắng của Đình Trọng trên sân cỏ lẫn ngoài cuộc sống đã trở nên tấm gương cho em trai noi theo. Trọng cũng định hướng cho cậu em trai theo nghiệp bóng đá lúc biết em trai cũng ham mê bộ môn thể thao vua này.

Đình Trọng là niềm hi vọng, là niềm kiêu hãnh của tất cả dòng tộc. Từng là cậu bé đi nhặt bóng ở sân vận động Hàng Đẫy, Trọng từng mơ ước tên của mình nằm trong list của đội tuyển quốc gia. Những tưởng ước mơ chỉ là mơ ước, bằng những nỗ lực không ngừng nghỉ nghỉ trong tập luyện và tranh tài để chứng minh năng lực bản thân. Ngay ở thời khắc hiện tại, trong lược đồ chiến thuật của HLV Park Hang – seo, Trần Đình Trọng là một chiếc tên vô cùng quan yếu.

 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *