Trên Con Đường Thành Công Không Có Dấu Chân Của Kẻ Lười Biếng Cực Hay- THẦY THÍCH TRÚC THÁI MINH

Trên Con Đường Thành Công Không Có Dấu Chân Của Kẻ Lười Biếng Cực Hay- THẦY THÍCH TRÚC THÁI MINH

Kênh Theo Dấu Chân Phật là Kênh Truyền Thông Quả Bá Hình Ảnh Cho Chùa Ba Vàng và Thầy Thích Thái Trúc Minh .

Rất Mong Quý Phật Tử Ủng Hộ Đón Xem .

Để Theo Dõi Được Nhiều Thông Tin Về Chùa Ba Vàng Và Bài Giảng Của Thầy Thích Thái Trúc Minh Kính Mời Quý Phật Tử Vào 2 Kênh Để Đón Xem

Kênh : Chùa Ba Vàng

 

Kênh :Thầy Thích Trúc Thái Minh

 

Kênh Theo Dấu Chân Phật mang đến những mẩu truyện , đạo lý làm người , luật nhân quả của cuộc sống hay những mẩu truyện về báo hiếu bố mẹ , nhân duyên vợ chồng khiến hàng triệu người rơi nước mắt .

Chẳng những vậy kênh còn có những bài kinh , bài nhạc thiền … sẽ giúp các bạn bình tĩnh hòa tâm hồn vào chốn thiên đàng an lạc xua tan hết ốm đau bệnh tật để cuộc sống luôn tràn ngập nụ cười

Hãy đăng ký ngay bữa nay để không bỏ lỡ bất kỳ thông tin hấp dẫn nào. Đừng ngại ngần chia sẻ những ý tưởng của bạn cho chúng tôi biết. Nếu khách hàng thấy hay hãy đăng ký và chia sẻ để mọi người cùng biết nhé!

https://www.youtube.com/watch?v=Foaveqjitck

Trong xã hội càng ngày càng văn minh, tiến bộ, để đạt được thành công vang dội, tất cả chúng ta phải không ngừng nghỉ nỗ lực vươn lên, phát huy hết khả năng để đạt được điều mà tất cả chúng ta muốn. Cũng như Lỗ Tấn đã từng nói: “Trên bước đường thành công không có dấu chân của kẻ lười biếng”.

Tất cả chúng ta đều biết, cuộc sống này sẽ không được trải bằng huê hồng hay thứ nước trong veo, tinh khiết mà nó đón chào tất cả chúng ta với những thử thách, hắc búa. Hàng phố này sẽ là hàng phố “vinh quang quẻ” so với ai biết vượt qua nỗ lực hết mình. Nhưng nó sẽ là “đầm lầy” với ai đơn giản và dễ dàng dàng buông xuôi, từ bỏ. Chính vì thế, trên hàng phố dẫn đến thành công, vinh quang quẻ nhất định không có dấu chân của những kẻ lười biếng.

Vậy ta đã bao giờ tự hỏi mình thành công là gì và thế nào là những kẻ lười biếng? Phải chăng thành công – cái đỉnh của vinh quang quẻ mà con người đạt được trong suốt quá trình học tập, thao tác làm việc? Là lúc ta chạm tới mục tiêu đã đề ra. Hay chỉ đơn thuần khi ta là chính mình, khi ta mang đến nụ cười trên môi ai đó hay xóa đi giọt nước mắt buồn đau. Lúc đó, những sự việc ấy cũng đáng để ta gọi là thành công lắm chứ! Và những kẻ lười biếng, khác nào những kẻ từ bỏ vinh quang quẻ, từ bỏ cần lao. Vì ắt hẳn ta vẫn còn nhớ câu nói: “Cần lao là vinh quang quẻ”. Những kẻ lười biếng đó đồng nghĩa với những con người chỉ nghĩ đến hưởng thụ mà không chịu thao tác làm việc. Như ông bà ta hay ví von với hình ảnh những kẻ “nằm chờ sung rụng”.

Chẳng phải, trong học tập, những bạn lười biếng chỉ biết dựa dẫm vào người khác sẽ không còn bao giờ đạt được kết quả cao thật sự đó sao? Và trong cuộc sống bộn bề, toan lo, thỉnh thoảng ta phát giác những nụ cười làm ta ấm lòng. Đó là nụ cười của cậu học trò đạt kết quả cao trong học tập sau một quá trình nỗ lực không ngừng nghỉ. Thành công lắm khi không được đúc rút từ cả một quá trình dài, mà nó chỉ giản đơn từ những nụ cười bé nhỏ trong cuộc sống. Bạn đã từng đọc được mẩu truyện “Chiếc cà – vạt” chưa? Trong truyện, cậu bé lên bảy tuổi vụng về về làm tặng bố chiếc cà – vạt. Đó nói theo một cách là chiếc cà – vạt xấu xí nhất nhưng lại là món quà đẹp tuyệt vời nhất của người con trai dành tặng bố mình. Đọc đến đó, bạn có nghĩ cậu bé đã thành công không? Có thể bạn cho đó chẳng có gì đáng kiêu hãnh, vang dội nhưng cậu bé đã thật sự thành công. Cậu đã thành công khi gởi gắm cả niềm tin yêu về người bố trong chiếc cà – vạt, thành công vì mang đến nụ cười niềm sung sướng từ bố. Thành công đôi lúc chỉ đơn giản vậy thôi. Tuy nhiên, thành công vang dội là những điều ta chẳng thể phủ nhận. Bạn có biết anh Lê Bá Khánh Trình đã nỗ lực hết mình để nắm trong tay phần thưởng cao quý của cuộc thi toán quốc tế. Và Chưng Hồ – người đã dành trọn cuộc đời với Cách mệnh qua trong khoảng thời gian tháng hiểm nguy ngoài mặt trận. Xã hội phát triển như hiện tại là minh chứng sống động, chân thật nhất cho thành công vĩ đại của Chưng.

Thế mới thấy, để đạt được thành công và mục tiêu mà ta đã đề ra, mỗi con người cần phải nỗ lực học tập và thao tác làm việc hết mình. Và hơn hết, hàng phố dẫn đến thành công càng không rộng mở so với những kẻ lười biếng. Nó chỉ mở rộng so với những con người chăm chỉ, thao tác làm việc hết mình. Và những con người chăm chỉ chẳng những sẽ đạt được thành công nhất định trong cuộc sống mà chăm chỉ còn là một nhân tố hăng hái, là cơ sở giúp con người ta đơn giản và dễ dàng dàng học hỏi, tìm tòi những tri thức mới hữu ích và hữu ích. Hơn hết, chăm chỉ còn làm ta rút ngắn thời kì để hoàn thành công tác một cách trọn vẹn. Thế nhưng, cuộc sống lại sở hữu những con người sống chỉ biết hưởng thụ, không cần lao. Những kẻ như vậy đáng bị xã hội phê phán vì thái độ sống tiêu cực. Và họ sẽ dần dần bị mọi người xa lánh và không bao giờ nhận ra được sự vinh quang quẻ của cần lao, không bao giờ cảm thấy niềm sung sướng của thành công.

Tóm lại, hàng phố thành công chỉ thật sự đón chào những ai biết trân trọng, biết nỗ lực phấn đấu. Và hơn hết, là học trò, ta cần phải đoàn luyện bản thân từ khi ngồi trên ghế nhà trường bằng việc nỗ lực cố gắng học hỏi, tìm tòi và bằng ý thức của mỗi member.

  • Bàn về hành trang cần có của thanh niên Việt Nam hiện tại

Bài văn mẫu 2:

Trong cuộc sống, xã hội của tất cả chúng ta, mọi người dân có thể không có năng khiếu sở trường nhưng chẳng thể lười biếng. Phải vượt qua vất vả, gian khó, phải chuyên cần chăm chỉ thì con người mới có thể đạt được những kết quả, thành công như mong muốn. Vì vậy, để khuyến nhủ thế hệ trẻ, nhà văn Lỗ Tấn đã từng nói: “Trên hàng phố thành công không có dấu chân của những kẻ lười biếng”.

Để hiểu ý nghĩa thâm thúy của câu nói đó, trước nhất, tất cả chúng ta cần hiểu thành công là gì. Thành công đây là khi tất cả chúng ta đạt được những mục tiêu, ước mơ đã đặt sẵn trong đời sống. Thành công có thể là tất cả chúng ta học tập tốt, thao tác làm việc giỏi giang, lành nghề, đoàn luyện, tu dưỡng được những đức tính, tư tưởng đúng đắn, cao đẹp của con người. Thành công là điều ai cũng mong muốn nhưng để làm được vậy, tất cả chúng ta không được lười biếng, ỷ lại, dựa dẫm vào người khác mà không tự mình học tập, thao tác làm việc. Trong câu nói ngắn gọn đó, nhà văn Lỗ Tấn đã để cho ta một bài học kinh nghiệm rất thâm thúy và có ý nghĩa. Nếu tất cả chúng ta lười biếng thì sẽ chẳng bao giờ đạt được những thành công vinh quang quẻ. Để vươn tới được những ước mơ, mục tiêu của mình thì con người phải chăm chỉ và chăm chỉ. Những ai thực hành đúng lời dạy của Lỗ Tấn chẳng những là người biết tiết kiệm ngân sách và chi phí thời kì quý báu mà còn đạt kết quả cao trong quá trình học tập và đoàn luyện.

Tất cả chúng ta hiểu như vậy vì sao ư? Đầu tiên vì cái lý cái tình trong câu đều đúng. Khi ta lười biếng chỉ ỷ nại, dựa dẫm vào người khác mà không chịu nghĩ suy học tập, cần lao, tuân theo những đạo lý đúng thì tất cả chúng ta sẽ không còn có tri thức, kỹ năng cấp thiết, không phân biệt được đâu là đúng, đâu là sai. Và lúc đó hàng phố thành công sẽ rất tối tăm, có thể sẽ không còn còn hiện ra trước mắt ta nữa. Cái lý trong lời nói bất hủ của Lỗ Tấn cũng được thể hiện rất rõ ràng ràng trong cuộc sống hằng ngày. Bạn là một học trò có năng khiếu sở trường về toán mà bạn lại trở nên tự cao. Trong lớp thì không chú tâm nghe thầy cô giáo giảng bài, lười nghĩ suy, lười phát biểu. Ở trong nhà thì lười tư duy, lười học bài, làm bài thì năng khiếu sở trường kia cũng sẽ bị mai một và điều thế tất sẽ xẩy ra là bạn bị rỗng tri thức và sa sút nghiêm trọng. Bạn luôn nghĩ tuổi chúng tôi chỉ việc học, ăn, chơi, nghỉ mà không chịu trợ giúp bố mẹ thì bạn đã rất sai. Khi chúng ta thử nấu cơm, quét nhà thì sẽ không còn ít người nhìn vào và nói rằng bạn vụng về về, hậu đậu. Việc đơn giản và dễ dàng mà không chăm thì sẽ chẳng làm được. Lười biếng sẽ làm con người học tập, thao tác làm việc tốt sẽ trở nên kẻ ngu dốt, lười biếng, không nuôi sống được bản thân, không trợ giúp được gia đình, có ích cho xã hội. Khi đã trưởng thành, nghĩ lại thời mê muội, lãng phí thời kì, sức lực và tiền tài, tất cả chúng ta sẽ cản thấy hối hận biết bao nhiêu. Nhưng thay thế tính lười biếng bằng sự chăm chỉ, chuyên cần thì các bạn sẽ phát triển được năng khiếu sở trường. Đức tính đó cũng sẽ bù đắp lại việc mình không có năng khiếu sở trường, trở nên con người chăm chỉ và đảm đang. Rất có thể, một ngày không xa các bạn sẽ đánh tan sự lười biếng còn quanh quẩn quanh ta, thành những con người tài giỏi được xã hội tôn vinh. Và dù những công tác khó khăn, chỉ bằng sự chuyên cần, chịu thương chịu khó của mình, các bạn sẽ vượt qua tất cả.

Chịu thương chịu khó, chuyên cần, luôn mày mò, sáng tạo đã trở nên truyền thống của quần chúng ta từ xưa đến nay được tiên tổ dạy dỗ, khuyên lơn con cháu. Trong xã hội phong kiến có Mạc Đĩnh Chi là con nhà nghèo, không có tiền đi học, ông đã chịu thương chịu khó nghe lóm khi giáo viên giảng bài. Ông đã vất vả đi bắt cá để đổi lấy chữ của bạn bè rồi chuyên cần học học, viết viết. Ban ngày ông lấy que củi viết lên đất, lấy ngón tay nhúng xuống nước để viết lên đá. Đêm đêm, ông phải bắt đom đóm bỏ vào vỏ trứng lấy ánh sáng để học. Nguyễn Hiền – cậu bé chăn trâu thuê cho phú ông đã chịu thương chịu khó tìm tòi, học hỏi. Ở lớp, cậu làm hết những bài giáo viên cho một cách chuyên cần và tập trung. Đã có thời điểm từng cậu nói với mẹ: “Cành cây trên đầu con là bút, mặt đất dưới chân con là giấy”. Vậy mà cậu bé nhà nghèo đó cũng đỗ Trạng Nguyên khi mới mười hai tuổi. Tất cả chúng ta đều biết anh học trò Châu Chí cũng là một con trong gia đình nghèo khổ, phải vào chùa để quét lá đa, lấy ánh sáng học thâu đêm rồi sau này cũng đỗ Trạng. Thành công của khá nhiều vị ấy là việc chăm chỉ, miệt mài đấy ư. Giả thử nếu những con người ấy không chăm chỉ, chịu thương chịu khó, chuyên cần thì họ đâu có thành tài, để tiếng thơm muôn thuở và đất nước làm thế nào đã chiếm lĩnh những nhân tài kiệt xuất như vậy.

Đã bao năm trôi qua nhưng quần chúng ta vẫn gìn giữ và phát huy được truyền thống tốt đẹp của dân tộc bản địa. Trong mưa và bão của đạm bom, đã có những bạn nhỏ lặn lội tới trường học tập rất say mê, chuyên cần. Không ít những người dân trong họ đã trở nên những GS, tấn sĩ góp phần xây dựng đất nước sau trong khoảng thời gian tháng ác liệt và bị thương. Nhiều em nhỏ hăng hái tham gia kháng chiến như Kim Đồng đã mưu trí, chịu thương chịu khó đi giao thông, gửi công văn, góp phần vào thắng lợi cuối cùng của Tổ quốc. Giờ đây, đời sống hoà bình, độc lập cũng xuất hiện những tấm gương về ý thức chăm chỉ, chịu thương chịu khó. Bao bạn nhỏ miền núi xa xôi phải trèo đèo, lội suối để tới lớp học. Vậy mà các bạn ấy đi học rất đều đặn, hứng thú, say mê với việc học tập. Và trong số họ vẫn xuất hiện những học trò giỏi vượt khó. Chẳng những học tập chăm chỉ mà nhiều bạn còn trợ giúp bố mẹ rất chăm chỉ chỉ, có thể kiếm tiền thêm vào cho gia đình. Cuộc sống quanh ta còn có những anh chị học tập rất giỏi đã đỗ vào trường chuyên, đỗ vào ĐH hay còn tồn tại người đi học lấy bằng tấn sĩ, GS. Chẳng những ở đất nước Việt Nam nghìn năm văn hiến này mà cả ở nước ngoài cũng tồn tại những khuân mặt điển hình cho việc miệt mài, vượt khó. Một trong số họ là nhà vật lý nổi tiếng thế giới Ê-đi-sơn. Ông là một nhà khoa học nhưng vô cùng giản dị và chăm chỉ. Ông đã chuyên cần, chịu thương chịu khó cầm búa để thao tác làm việc vất vả trong nhiều ngày. Và thành công của ông là đã chế tạo ra chiếc xe điện đầu tiên trên thế giới và chất làm dây tóc bóng bóng đèn. Nhà thiên văn chương Cô-péc-ních đã miệt mài nghiên cứu và ông đã biết được rằng Trái Đất là một trong những hành tinh quay xung quanh Mặt Trời chứ không phải Mặt Trời chuyển động quanh Địa cầu của tất cả chúng ta. Các bạn biết Ga-li-lê chứ: Bằng sự tò mò, chăm chỉ chịu thương chịu khó của mình ông đã phát hiện ra không khí có sức cản.

Sự chăm chỉ chẳng những góp phần quan yếu trong học tập, cần lao hiện giờ mà còn tác động tới công tác, tương lai sau này nên ai trong tất cả chúng ta cũng phải trang bị đầy đủ mọi thứ và chăm chỉ, chuyên cần là những nhân tố đầu tiên. Hiện giờ, nhiệm vụ và trách nhiệm của tất cả chúng ta là phải học tập tốt, cần lao tốt và đoàn luyện đạo đức thật tốt. Để làm được điều đó thì tất cả chúng ta – những người dân còn ngồi trên ghế nhà trường hãy lập một thời kì biểu hợp lý và chuyên cần, sáng tạo thực hành tốt kế hoạch đã đề ra. Như câu danh ngôn đã nói: Mọi ước mơ, hi vọng của tất cả chúng ta có thể thực hành được nhờ việc chăm chỉ. Và ngược lại, nếu ta lười nhác thì những mục tiêu kia có thực hành được không. Nếu khách hàng muốn. Bạn là một người con trong gia đình khó khăn thì bạn cang không nên lười biếng, mà phải chuyên cần học tập thật giỏi để mai đây sẽ hỗ trợ cho gia đình bạn thoát nghèo túng. Nếu khách hàng muốn trờ thành một bác bỏ sĩ giỏi, có tri thức chắc chắn thì bạn phải tập trung, chuyên cần để học, để sở hữu hiểu biết chuyên sâu về nghành y khoa. Ước mơ của bạn là một giáo viên thì cũng thế thôi, bạn phải học, học say mê. Hơn nữa là phải đọc, tìm tòi những tri thức mới mẻ. Và trước nhất, bạn nên có ý chí, quyết tâm nghị lực để không có thái độ lười biếng, ỷ nại vào người khác. Trong lớp, tất cả chúng ta hãy nghĩ suy, phát biểu hăng hái, chú tâm nghe lời thầy cô giảng bài. trong nhà, ta hãy học bài và làm bài đầy đủ. Hơn nữa, hãy học tập và tuân theo những tấm gương sáng còn để lại tiếng thơm muôn thuở.

Tóm lại, đoạn đường học tập, cần lao dù vất vả, khó khắn đến đâu cũng không làm cho tất cả chúng ta gục ngã nếu ta chịu thương chịu khó, chăm chỉ. Vậy hãy nỗ lực cố gắng tuân theo câu nói đầy ý nghĩa “Trên hàng phố thành công không có dấu chân của những kẻ lười biếng”.

 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *