Startup, Silicon Valley và Con Đường Tôi - Con đường tôi

Loading

100%

Bài dự thi

Startup, Silicon Valley và Con Đường Tôi

- Trần Thu Hiền -

                                                             NHẬT KÍ HÀNH TRÌNH …

Tuổi trẻ của tôi là đi, là trải nghiệm, là theo đuổi, là cống hiến, là đổi thay …

Cuộc sống là một hành trình dài, và với mỗi cuộc hành trình ấy, mỗi người sẽ đặt chân lên những con đường nào đó, rất khác nhau. Và sứ mệnh của mỗi người cũng là rất khác nhau. Như chiếc kim đồng hồ lúc nào cũng chạy, thời gian chẳng bao giờ chờ đợi ai cả. Vậy nên, để đến được cuối con đường ấy – con đường của riêng mình, chúng ta phải tự bước đi. Chúng ta có thể ngã, chúng ta có thể đau, chúng ta có thể thất vọng và hoài nghi chính bản thân mình. Miễn là … chúng ta đừng dừng lại và luôn tiến về phía trước.

Lựa chọn ” Con đường tôi ” và chuẩn bị ” Hành lý ”

Bốn tuổi. Tôi có một ước mơ: lớn lên sẽ trở thành một cô giáo thuộc nhiều bài hát, bài thơ để dạy lại bọn con nít như cô giáo của tôi lúc đấy.

Mười tuổi. Tôi có một ước mơ: đó là trở thành một nữ chiến sĩ công an tài giỏi, đi bắt người xấu và bảo vệ bình yên cho mọi người.

Mười bốn tuổi. Tôi có một ước mơ: đỗ thủ khoa đầu vào và đỗ chọn Toán của ngôi trường cấp 3.

Mười bảy tuổi. Tôi có một ước mơ: Đỗ Ngoại Thương – trở thành 1 K57.

Giờ đây – Mười tám tuổi. Tôi có nhiều hơn một ước mơ: Được học bổng, đỗ Ngoại Thương – trở thành 1 K58, năm 23 tuổi săn được học bổng đi du học, ngoài 25 tuổi có cơ hội thực tập và làm việc ở Silicon Valley. Và ước mơ lớn nhất: xây dựng được một Startup Unicorn của Việt Nam, đi thật nhiều nơi, giúp đỡ được thật nhiều người… Nghe có vẻ hơi viển vông đúng không? Nhưng có ai đánh thuế ước mơ đâu nhỉ? Còn tôi, tôi tin vào sức mạnh của những ước mơ. Có thể nó sẽ không dẫn tôi đến đích nhưng chắc chắn trên con đường ấy, nó sẽ dạy tôi cách chấp nhận thất bại, dạy tôi cách đứng lên, dạy tôi cách trưởng thành và trở thành con người có ích.

20181221231644_26740.jpg

Tôi sinh ra và lớn lên ở một vùng quê nghèo của tỉnh Thái Nguyên. Tuổi thơ tôi gắn liền với những buổi sáng đạp xe đến trường, những buổi chiều thả trâu, bắt cua, câu cá, những buổi tối đi soi cóc, đánh rọ tôm cùng bố để bán lấy tiền mua đồ dùng học tập và vài quyển sách để đọc. Gia đình tôi nghèo đúng như cái danh nghĩa” hộ nghèo ” mà xóm tôi năm nào cũng dành cho gia đình tôi một suất. Bố mẹ tôi đều là nông dân, quanh năm lam lũ ngoài đồng ruộng. Một căn nhà cấp 4 nhỏ xíu, chật chội. Mẫu giáo, cấp 1, cấp 2 – tôi đi học không bao giờ phải đóng một đồng học phí vì lí do đơn giản: Năm nào nhà tôi cũng được ” hộ nghèo “. Tôi nhớ như in những ngày trước tết với gia đình tôi hồi ấy. Đó là những hôm 2h sáng, bố mẹ gọi tôi dậy rồi cả nhà cầm đèn pin đi ra đồng nhổ rau, chặt mía để chuẩn bị cho kịp phiên chợ và vì thế rau sẽ tươi hơn là nhổ từ hôm trước. Tôi nhớ như in những đêm xách giỏ hộ bố khi bố soi cua và đánh rọ tôm. Tôi nhớ như in những ngày tôi được bố chở đi bán cua, bán cá, bán tôm trên con xe đạp cao kều, có cái khung ngang mà người lớn gọi là ” xe phượng hoàng “. Tôi nhớ như in những đêm tôi ngồi ngoài hiên học bài, nhìn xa xa những cánh đồng ngoài kia là ánh đèn của bố. Khi mà nhà nhà đều đi ngủ, đều trong chăn ấm đệm êm thì bố tôi ở ngoài kia, lặng lẽ, lặng lẽ phải chịu đựng cái lạnh cắt da cắt thịt. Tôi hiểu được sự hi sinh của bố. Tôi biết bố đang chiến đấu vì lũ chúng tôi, vì gia đình. Tôi nhớ như in lần tôi ở nhà một mình chăm lo nhà cửa để bố mẹ đưa em lên Hà Nội phẫu thuật vì em tôi bị dãn đài bể thận. Tôi nhớ như in lần tôi bị thằng bạn cùng xóm chế giễu rằng nhà tôi nghèo rớt mùng tơi. Đúng là nhà tôi nghèo thật. Nhưng tôi không bao giờ tự ti. Bố và gia đình luôn là niềm tự hào và cũng là động lực của tôi. Từ nhỏ, bố đã dạy tôi cách tự lập, mạnh mẽ và chăm chỉ. Bố luôn để tôi tự quyết định và tự làm những việc bố cho là tôi có thể. Có lẽ vì thế mà tôi tự lập và suy nghĩ chín chắn hơn bạn bè cùng trang lứa. Và cái nghèo của gia đình tôi, của làng quê tôi lúc ấy là động lực để tôi tìm thấy ước mơ của mình.

 Năm mười năm tuổi, ước mơ năm mười bốn tuổi thành sự thực khi tôi đỗ thủ khoa đầu vào và đỗ chọn toán của trường cấp 3. Nghe tới đây, ” Con đường tôi ” có vẻ bắt đầu trải hoa hồng rồi nhỉ? Nhưng không ! Mọi thứ bây giờ mới thực sự bắt đầu. Từ những ngày tháng mới lên cấp 3, tôi đã biết đến Ngoại Thương, biết đến khởi nghiệp cùng Kawai, biết đến những dự án khởi nghiệp thành công bước ra từ cuộc thi đó như Kenh14, Ybox, rồi sau đó là 9Slide, ColorMe … Tôi thích cách tư duy và giải quyết vấn đề của những người trẻ khởi nghiệp: luôn sáng tạo, bản lĩnh, không sợ thất bại và luôn theo đuổi đam mê. Tôi ngưỡng mộ sự thay đổi tích cực mà những người trẻ khởi nghiệp tạo ra cho xã hội. Dần dần cứ thế, thời gian rảnh nếu không lên Forbes, Entrepreneur, Inc. Southeast Asia hay Cafebiz thì tôi lại ngồi, lấy bất kì một cuốn sách về kinh doanh khởi nghiệp trên giá để đọc.

20181221231905_95851.jpg

Đọc sách giúp tôi thấy được chặng đường đầy chông gai của những người thành công. Đó là Steve Jobs, là Elon Musk, là Richard Branson,… – những người đã truyền cảm hứng tới người trẻ như tôi, những người khiến tôi cảm thấy mình không hề đơn độc trên hành trình chinh phục ước mơ, những người giúp tôi hiểu rằng: Trên con đường thành công thì thất bại là điều tất yếu, quan trọng nhất là tinh thần bền bỉ theo đuổi đam mê và không bỏ cuộc. Người ta nói rằng hai ngày quan trọng nhất trong cuộc đời bạn chính là: ngày bạn được sinh ra và ngày bạn tìm ra lí do vì sao mình tồn tại. Thật may mắn và hạnh phúc khi tôi đều được trải qua hai ngày như thế. Tôi nhìn những quốc gia như Mỹ, Israel, Singapore,… rồi nhìn lại đất nước của mình. Vẫn còn đó những trẻ em vùng cao không được học hành. Vẫn còn đó những trẻ em vùng biển cơm không đủ ăn, quần áo không đủ mặc. Vẫn còn đó những người vô gia cư không có lấy một mái nhà, sáng vỉa hè, đêm gầm cầu – gầm cống. Vẫn còn đó những miền quê không có điện, không có đủ nước sạch để dùng. Vẫn còn đó những người nông dân lam lũ như bố mẹ tôi, quanh năm vất vả nhưng kết quả vụ mùa lại phụ thuộc hoàn toàn vào thời tiết. Đất nước tôi … vẫn còn đó cái nghèo và cái đói… Tôi nhận ra trách nhiệm của bản thân mình. Tôi sẽ nỗ lực hết sức học tập, làm việc, theo đuổi ước mơ không chỉ cho riêng bản thân tôi, gia đình tôi mà còn để cống hiến cho sự phát triển chung của đất nước. Khi ấy, tôi biết mình thực sự thuộc về điều gì. Startup không chỉ là ước mơ của tôi mà nó trở thành một việc tôi chắc chắn phải làm.

Tôi biết Startup không bao giờ là dễ dàng cả. Chấp nhận Startup là chấp nhận dấn thân, chấp nhận mạo hiểm, cô đơn, chấp nhận khác biệt với số đông và chấp nhận trở thành người tạo ra ảnh hưởng lớn cho xã hội. Và Ngoại Thương là ngôi trường mà tôi hướng đến.

Ước mơ đã thay đổi tôi

Tôi đã từng là một đứa nhóc có chút rụt rè, nhút nhát, ít nói, sợ đám đông và ngại thử thách. Cho đến khi … ước mơ Ngoại Thương và Startup đã tôi luyện nên tôi của ngày hôm nay – một con bé bản lĩnh, kiên định, không sợ thất bại và luôn theo đuổi đam mê. Tôi tự tin nói trước đám đông, tôi cởi mở, vui vẻ với mọi người. Tôi luôn tìm kiếm những cơ hội mới. Tôi thích những thử thách và chủ động trong cuộc sống của chính mình. Tôi cũng không còn sợ sai, sợ thất bại như trước nữa. Tôi cũng không còn những tư duy khuôn mẫu và lối mòn.

Tôi chuẩn bị cho ước mơ của mình

Tôi dùng thời gian rảnh để đọc sách. Dậy vào lúc 4h sáng mỗi ngày để tự học tiếng anh. Luôn dành 1 tiếng mỗi ngày để học thêm một kĩ năng mới.

Chuẩn bị cũng ổn ổn rồi đấy nhỉ? 

Tôi bước đi những bước đầu tiên trên con đường mình đã chọn. Và ….

Vấp ngã

Này bạn, nếu …

Một môn học của bạn bị điểm kém

Không đủ điểm để vào chuyên ngành bạn yêu thích ở một ngôi trường bạn mơ ước

Trượt câu lạc bộ

Dự án của bạn phải tạm dừng vì những lí do chả đâu vào đâu

Bị giảng viên nói là một lớp trưởng vô trách nhiệm trong khi bạn đã cố gắng hết sức

Những kế hoạch diễn ra không như bạn mong muốn

thì bạn có biết việc mình phải làm là gì không?

Tôi đã trải qua tất cả những điều tồi tệ như thế. Trượt Ngoại Thương và trở thành tân sinh viên của Đại học Kinh Tế – ĐHQGHN. Thất vọng, hoài nghi, như một kẻ thua cuộc, cố tỏ ra mạnh mẽ là những từ tôi có thể dùng để nói về mình khi đó. Tiếp ngay sau đó là vô số những cú vấp ngã khác mà cuộc sống dành tặng cho tôi trên con đường chinh phục ước mơ của chính mình. Cuộc sống xa nhà không như tôi nghĩ, tôi có thể tự do, mặc sức tung hoành, làm những điều tôi thích nhưng những lúc yếu lòng, những lúc mệt mỏi nhất, tôi chỉ muốn được tựa vào những người thân mà khóc. Nhưng sau tất cả, tôi chưa từng nghĩ mình là kẻ thất bại.

Nếu bạn nghĩ mình thất bại, hãy thử lại 1 lần nữa. Lần 1 không được, hãy thử lần 2. Lần 2 không được, hãy thử lần 3. Hãy nhớ rằng bạn có tới n chữ số để đánh dấu những lần thử nghiệm, với n tiến tới vô cùng. Không ai biết được điều gì đang chờ đợi bạn sau những lần thử như thế. Không thử, làm sao biết?

Nếu bạn nghĩ mình thất bại, hãy vui mừng vì điều đó có nghĩa là một thành công to lớn đang chờ đợi bạn. Và bạn đang trải qua những thử thách trước khi đến được cái đích cuối cùng đó.

Nếu bạn nghĩ mình thất bại, hãy định nghĩa nó theo cách khác, hãy gọi nó là  ” thành – công – bị – trì – hoãn ” 

Giá trị của thành công không nằm ở đích đến mà được đong đếm bằng những lần thử, những lần vấp ngã và đứng dậy. Napoleon từng nói: ” Vinh quang của đời người vốn không nằm ở chỗ không thất bại, mà là ở chỗ thất bại bao nhiêu lần thì đứng dậy bấy nhiêu lần, chỉ cần số lần đứng dậy nhiều hơn số lần ngã xuống là 1 lần, đó chính là thành công “

Đứng dậy. Bước tiếp

Tôi đã thấm nhuần tinh thần của những người trẻ khởi nghiệp. Tôi kiên định với ước mơ của mình. Tôi vốn là một đứa bản lĩnh nên những vấp ngã be bé đó chẳng thể làm tôi chùn bước. Tôi muốn thử thách bán thân ở nhiều công việc mới mẻ. Tôi không muốn mình bị những cảm xúc tiêu cực đeo bám.
Tôi mạnh dạn đăng kí làm lớp trưởng. Tôi apply vào ban nội dung của một câu lạc bộ chuyên về kinh doanh khởi nghiệp trong trường. Tôi làm một dự án thực tế cùng các anh chị khóa trên. Tôi tham gia Support một dự án khởi nghiệp của các anh chị trường khác ( 2 anh chị học Kinh Tế Quốc Dân, 1 chị học Ngoại Thương, 1 anh học RMIT ) – những người có rất nhiều thứ để một sinh viên năm nhất như tôi học hỏi. Tôi cũng tham gia làm tình nguyện cho một tổ chức Camp trường bên ngoài, đó là những chuyến đi làm tình nguyện xa, tránh khỏi cái ồn ào của Hà Nội, dẫn dắt các em cấp 2 tham gia vào các hoạt động ngoại khóa ngoài trời.

20181221232204_88008.jpg

Đã có lúc… Tôi nghĩ mình không thể … Tôi bất lực

Thiếu điểm để vào chuyên ngành tôi thích ở Ngoại Thương, tôi quyết định nhập học ở một ngôi trường khác rồi sau đó sẽ thi lại. Lần đầu tiên đề cập vấn đề này với bố mẹ, tôi thất bại hoàn toàn. Những lời khuyên của mẹ khiến tôi cảm thấy mình như là người có lỗi, là một đứa con không ngoan khi khiến bố mẹ phải suy nghĩ nhiều, vì bố mẹ tôi đã phải vất vả quá nhiều rồi. Những câu nói quả quyết của mẹ càng khiến tôi áy náy. Thêm vào đó, anh chị tôi – những người cũng rất thành công phân tích và khuyên tôi đừng thi lại. 

20181221232419_19956.jpg

Nhưng … Đây là cuộc đời của tôi, tôi mới là người hiểu rõ nhất tôi thực sự muốn điều gì. Tôi nhớ đến câu nói của một người tôi rất ngưỡng mộ: ” Nếu cháu coi cuộc đời cháu là một Startup, thì cháu chính là CEO của cuộc đời mình “. Tôi không sợ phải vất vả ôn thi. Tôi không sợ phải chịu đựng cảnh thất bại thêm một lần nữa. Tôi không sợ người ta nói gì về mình. Tôi kiên nhẫn chờ mọi chuyện lắng xuống … Và lần 2, tôi ngồi với bố mẹ, nghiêm túc, quyết tâm và bằng những lí lẽ thuyết phục, lần này tôi WIN. Bố mẹ tôi đều mỉm cười đồng ý, tôn trọng quyết định của tôi.

Hạnh phúc lớn nhất của tôi không phải là thành công ở cuối con đường

Hạnh phúc lớn nhất của tôi không phải là một ngày nào đó, tôi sẽ trở thành một người thành công, giàu có và có tầm ảnh hưởng.

Hạnh phúc lớn nhất của tôi là tôi đã vượt qua nỗi sợ, tôi đã chiến thắng chính bản thân mình và lấy đó làm câu chuyện truyền cảm hứng tới mọi người xung quanh. 

Hạnh phúc lớn nhất của tôi là tôi có thể dùng sự thành công, giàu có và tầm ảnh hưởng của mình để giúp đỡ những người khác, để giúp đỡ cho đất nước tôi.

Và hạnh phúc lớn nhất của tôi là bản thân tôi thay đổi, mọi người xung quanh tôi thay đổi, đất nước tôi thay đổi và cả thế giới sẽ vì thế mà thay đổi theo.

Trên con đường tôi chọn, tôi cứ bước đi, nếu vấp ngã tôi lại đứng dậy bước tiếp nhưng điều tôi không ngờ tới đó là mỗi bước đi của tôi, câu chuyện của tôi lại vô tình truyền cảm hứng tới mọi người.

20181221232824_1819.jpg

Có một người bạn cấp 3 đã từng nói với tôi thế này: ” Một hôm tớ có rất nhiều bài tập, nhưng hôm đó tớ mệt và buồn ngủ quá, tớ định đi ngủ, mặc kệ đống bài tập đấy nhưng tự dưng đọc được câu chuyện mà cậu chia sẻ, thế là tớ không ngủ nữa, cố thức để làm cho xong “. Nghe xong câu nói ấy, tôi cảm thấy thật hạnh phúc và như có thêm động lực để bước tiếp, để theo đuổi. 

Hay như cô bạn thủ khoa lớp đại học của tôi, tự dưng nó nói với tôi thế này: ” Lớp trưởng ơi, cho tớ đăng kí làm Sứ giả sinh viên đi làm Tư vấn tuyển sinh năm nay nhé! “. Tôi tròn mắt ngạc nhiên nghĩ: ” Bình thường con bé này chỉ có học với học, có thấy nó tham gia hoạt động gì đâu nhỉ? “. Nó tiếp lời luôn:” Tớ thấy mình an toàn quá, từ trước đến giờ tớ rất nhát và sợ đám đông. Hôm trước tớ đọc được bài viết ” Này người trẻ, liệu cậu có dám bước ra khỏi vùng an toàn của chính mình?” trên Ybox của cậu. Tớ biết đến lúc tớ cần thay đổi rồi “. Một chút bất ngờ, một chút hạnh phúc, một chút xúc động, một chút cảm thấy mình đang sống có ích.

Quả thực trên con đường chinh phục ước mơ thật lắm điều bất ngờ. 

Bất ngờ khi một đứa học sinh cấp 3 trở thành Social Shark của Shark Tank mùa 2, bất ngờ khi từ một người trẻ đón nhận tinh thần khởi nghiệp của Shark Tank lại trở thành người vô tình truyền cảm hứng tới những người làm chương trình. Cô Lê Hạnh – Giám đốc sản xuất của Shark Tank đã từng nói với tôi rằng: ” Con đã hiểu rất đúng giá trị và tinh thần của Shark Tank Việt Nam. Cảm ơn con vì đã truyền cảm hứng và cũng là động lực cho những người làm chương trình như cô “

Tôi cũng không nhớ rõ có bao nhiêu người đã chia sẻ với tôi rằng vì tôi mà các bạn ấy đã có những thay đổi tích cực. Tôi cũng không nhớ rõ là mình đã chia sẻ những gì. Trên con đường thay đổi và chinh phục chính mình, tôi vô tình đã kéo theo những sự thay đổi khác. Điều đó thực sự rất tuyệt vời và điều đó làm tôi hạnh phúc.

20181221232948_96955.jpg

Này người trẻ …

Có bao nhiêu người trong số các bạn từng có ước mơ? Có bao nhiêu người đủ bản lĩnh và đam mê đi cùng với nó? Bao nhiêu người phải để cho người lớn dẫn dắt cuộc đời mình? Bao nhiêu người để cuộc đời trôi dạt, tồn tại chứ không phải là sống?

Đã bao lần bạn tự hỏi mình đang ở đâu?

Đã bao lần bạn tự tưởng tượng về bản thân của hiện tại sẽ như thế nào nếu mình cố thêm chút nữa?

Đã bao lần bạn cảm thấy lạc lối trước những sự lựa chọn?

Lớn lên là một quá trình đầy giông tố, chúng ta còn trẻ, chúng ta có thể mắc sai lầm nhưng chúng ta đang trưởng thành và dũng khí là tất cả những gì mà những người trẻ chúng ta cần.

Chúng ta thường sợ hãi sự khác biệt, sợ hãi tương lai và sợ hãi cả những ước mơ. Nhưng bạn ơi,… Hai mươi năm sau lúc này, có thể bạn sẽ thấy thất vọng vì những điều mình không làm hơn vì những điều mình đã làm. Vậy nên hãy tháo nút dây. Hãy cho thuyền rời khỏi bến cảng an toàn. Hãy căng buồm đón gió. Tìm tòi. Khám phá.

Và ” Con đường tôi “

Cho những ai còn đang mông lung về tương lai, về mục đích sống của chính bản thân mình

Cho những người đã nhen nhóm trong mình một hoài bão mà chưa có đủ can đảm để thực hiện nó

Cho những ai ngọn lửa nhiệt huyết còn đang cháy

Cho cả những ai vẫn miệt mài hay đã quá mệt mỏi muốn dừng chân

20181221232659_25664.jpg

Con đường là của bạn. Cứ đi rồi sẽ đến thôi….


Scroll to top