SỐNG CHỦ ĐỘNG ĐỂ KHÔNG NUỐI TIẾC… - Con đường tôi

Loading

100%

Bài dự thi

SỐNG CHỦ ĐỘNG ĐỂ KHÔNG NUỐI TIẾC…

- vũ nụ Vũ Thị Nụ -

“Lời ru buồn nghe mênh mang mênh mang…” Tôi sinh ra ở làng quê nghèo Bắc Bộ, nơi cuộc đời người phụ nữ đúng điệu hát “lời ru buồn”… Mẹ tôi, chị gái tôi cũng cùng chung số phận dường như được lập trình sẵn… 16 tuổi đã có người mai mối, vừa đủ cái tuổi kết hôn mà nhà nước quy định vội vã lấy chồng…Thế rồi những đứa con lần lượt ra đời, chị gái tôi mới ngoài 30 tuổi mà có đến 3 đứa con, san sát nhau “trứng gà trứng vịt”…3 năm 2 đứa, chưa kịp cai sữa đứa thứ nhất đã có bầu đứa thứ 2… Hai vợ chồng làm nông nghiệp quanh năm tất bật “bán mặt cho đất bán lưng cho trời” mà không thoát khỏi cái nghèo… Tôi nhớ lại chị tôi một thời đẹp nhất nhì làng Bát, cũng từng mơ ước lên thành phố học hành để trở thành cô giáo, nhưng rồi chị cũng không vượt qua được cái quan niệm “ Con gái không cần học, học rồi cũng đến bước lấy chồng sinh con là hết cuộc đời”… Nhiều khi ước bấy giờ chị đừng nhận lời lấy chồng sớm quá, ước bố mẹ suy nghĩ tiến bộ hơn một chút, ước chị dám làm chủ cuộc đời của mình…Thương chị bao nhiêu, tôi càng quyết tâm để cuộc đời của mình không buông chảy theo quy luật bao đời ở làng tôi như thế…

 

Tôi kiên quyết không bỏ học, tôi có thể đi học 1 buổi, 1 buổi làm gấp đôi gấp ba sức lực để đỡ đần bố mẹ nhưng trong đầu luôn thường trực suy nghĩ: “ Mình phải học, chỉ có học mới có thể làm thay đổi cuộc đời”… Những cố gắng đã được đền đáp khi tôi đỗ thủ khoa đại học năm ấy. Cả làng xôn xao, lần đầu tiên có một đứa con gái “ vượt vũ môn” thành tích cao đến vậy… Tôi nhìn thấy ánh mắt rạng rỡ của mẹ, nụ cười tự hào của bố… Con bé con cá tính như con trai ấy đã dám làm những điều nó muốn… Dẫu biết hành trình trước mặt còn bao khó khăn, thử thách…

 

Tôi khoác balo, bắt đầu cuộc sống xa nhà, bước ra khỏi lũy tre , đi qua cổng làng, nhìn lại và ao ước… Giá mà tất cả phụ nữ làng tôi đều được đi ra bên ngoài đây đó, đều có hiểu biết, biết đâu cuộc sống của họ sẽ khác…

 

Những ngày trên thành phố, tôi lao vào học với một ước mơ phải thay đổi, ngoài giờ học tôi đi gia sư, đi làm thêm phụ bố mẹ, nhất định cuộc đời tôi phải khác…Những giấy khen tôi nhận được hàng năm bố mẹ đều treo trang trọng giữa nhà, tôi biết, tôi còn mang theo cả hoài bão lớn nơi làng quê thuần nông ấy…

Hạnh phúc đã mỉm cười khi tôi ra trường với tấm bằng giỏi, may mắn có công việc tốt, một đám cưới giản dị với người tôi yêu thương… Anh cũng là một tấm gương về nghị lực sống, về vượt qua hoàn cảnh để thành công… Ngày chúng tôi mới cưới khó khăn bộn bề, hai đứa quyết tâm “kế hoạch” chưa sinh con ngay để có thời gian ổn định về kinh tế cũng như tôi học xong cao học… Tôi vốn không tin vào số mệnh, luôn quan niệm rằng: “ Cuộc sống là của mình, do mình quyết định…”. Chúng tôi muốn khi sinh con ra đời, con sẽ nhận được sự chăm sóc tốt nhất về mọi mặt, chứ không phải đón nhận như một sự “lỡ dở”, một “chuyện đã rồi”…

 

Sau 2 năm lấy nhau, bé Cún chào đời trong sự hân hoan của cả gia đình. Việc học của tôi đã hoàn thành, kinh tế dẫu chưa dư giả nhiều nhưng cũng đủ lo cho con một cuôc sống đầy đủ… Vợ chồng tôi vẫn có khoảng thời gian dành cho nhau, những chuyến du lịch của cả nhà và thêm khoản tiền dành dụm cho những lúc ốm đau bệnh tật…

 

Tôi đã dành biết bao tâm huyết, vượt qua bao khó khăn để đi học, con đường học vấn của tôi có cả những giọt mồ hôi, nước mắt của mẹ cha, chứa đựng trong đó bao hoài bão cuộc đời cha mẹ… Tôi không thể sống hoài, sống phí… Chúng tôi sẽ chủ động sinh bé thứ 2 khi mọi thứ sẵn sàng…

 

Về quê lần này, tôi sung sướng, hạnh phúc khi chị gái nói đã vận động được chồng đi đình sản. Chị bảo chị thấm lắm nỗi khổ khi không làm chủ được cuộc đời của mình, luôn bị cuốn theo những lần “vỡ kế hoạch”… Làng tôi giờ cũng chuyển mình thay đổi, dẫu đâu đó vẫn còn có “lời ru buồn” nhưng nhận thức của phụ nữ cũng tiến bộ hơn nhiều…

 

Kỉ niệm ùa về trong lòng, hình ảnh lần đầu tiên tôi khoác balo bước ra khỏi lũy tre làng với quyết tâm thay đổi, con đường trước mắt tôi lúc ấy thật dài và rộng, mênh mang chứa đựng cả những nỗi khát khao và sợ hãi. Thế nhưng tôi đã dám  quyết tâm làm chủ cuộc đời của mình… “ Sống chủ động” lựa chọn con đường riêng tôi đi, và đó chắc chắn là một con đường sáng!

20190111085543_40422.jpg

 

 

 

 


Scroll to top