Phía sau câu chuyện khởi nghiệp 0 đồng của tôi - Con đường tôi

Loading

100%

Bài dự thi

Phía sau câu chuyện khởi nghiệp 0 đồng của tôi

- Nguyễn Thanh Hải -

Tôi, một chàng trai hiền lành ngây thơ sinh ra ở mảnh đất đầy nắng và gió Quảng Bình.
Tôi tên là Nguyễn Thanh Hải, sinh năm 1996 hiện tại đang làm công an.
Sinh ra trong một gia đình nông dân vất vả, tôi là con đầu, sau còn một em gái và em trai nên năm ấy, thời điểm tôi thi đại học bố tôi và cô giáo chủ nhiệm định hướng cho tôi thi vào trường công an cho đỡ vất vả, sau ra làm không phải chạy vạy để xin việc. Một tương lai khá êm đẹp dành cho những ai đam mê công việc nhà nước.
Lúc ấy tôi đấu tranh tâm lý rất nhiều, tôi biết khả năng của mình phù hợp với công việc nào, đặt mình ở môi trường nào sẽ phát huy được khả năng, trong tiềm thức hồi ấy tôi không hề thích ngành công an, vẫn muốn vào Sài Gòn thi báo chí, nhân văn nhưng rồi tất cả những suy nghĩ ngây dại ấy tôi gói chặt trong suy nghĩ, không dám nói ra với ai. Như một mũi tên đi không có phương hướng tôi chỉ biết ôn thi cho thật tốt rồi đến đâu sẽ đến. Vì những gì tôi suy nghĩ tôi không dám nói ra, tôi cân nhắc giữa đam mê và hoàn cảnh gia đình nên tôi đã nghiêng mình theo quyết định của bố mẹ đi theo ngành công an.
Sau mấy năm học ngoài Hà Nội tôi đã ra trường và được phân công về huyện nhà công tác. Bố mẹ, người thân, hàng xóm rất tự hào về tôi, đó là cuộc sống mà người dân ở quê tôi ai cũng mong muốn, sự vất vả mưu sinh, quanh năm dầm mưa dãi nắng ngoài đồng ruộng nên ai cũng hi vọng con cái mình có một công việc nhà nước an nhàn, không phải vất cả như thế hệ trước.

20190101202053_71274.jpg

Nếu câu chuyện chỉ dừng lại ở đây thì đó không phải là cuộc sống mà tôi hướng tới trong tương lai. Quay ngược về quá khứ tôi xin chia sẻ lại những vấp ngã đầu đời đáng nhớ thời sinh viên của mình để từ đó tôi có động lực khởi nghiệp như ngày hôm nay. Sóng gió bắt đầu đến với tôi từ những năm tháng đại học, khi tôi cứ loay hoay đi tìm kiếm cơ hội mới cho bản thân.

Đứng dậy từ cạm bẫy đa cấp

Nếu như năm đầu tôi chỉ là cậu sinh viên chăm ngoan, không có định hướng gì cho tương lai thì sang năm 2 tôi đã thay đổi suy nghĩ ấy, tôi tự đánh thức mình tỉnh ngủ với những gì tôi đang có. Câu chuyện bắt nguồn từ việc tháng nào tôi cũng gọi điện về nhà xin tiền nhưng đều nhận được câu trả lời của mẹ tôi “ba con đi vay chưa ra, khi nào vay đủ mẹ sẽ gửi tiền ra cho con” . Đọc đến đây có nhiều người thắc mắc tại sao học công an, có nhà nước chu cấp nhưng tôi vẫn xin tiền nhà để sinh hoạt hằng tháng, thực ra môi trường nào cũng vậy, đó là thực tế cuộc sống, tôi phải quen với điều ấy. Với lại tính cách tôi cũng không có tiết kiệm cho lắm nên nhiều khi cũng vung tay quá trán khiến gia đình khổ sở.
Chính những khó khăn của gia đình tôi, những lần ba tôi đi hỏi vay để gửi ra cho tôi mà không được khiến tôi càng có động lực cố gắng nhiều hơn. Lúc ấy trong đầu tôi dấy lên suy nghĩ mình phải làm công việc gì kiếm ra tiền, có như vậy gia đình mới đỡ vất vả.

Thế là lúc ấy tôi suy nghĩ đến hình thức bán hàng online nhưng khi bắt tay vào làm nó không hề dễ như tôi tưởng, bán không vừa lỗ, tồn hàng, kinh nghiệm maketing không có nên tôi đành dừng giấc mộng “mẹ bỉm sửa” tại đó. Hè năm thứ 2 tôi vô tình được biết đến các công ty đa cấp, dù trước có nghe rất nhiều về cụm từ ” công ty đa cấp” nhưng tôi không tìm hiểu sâu về nó đến khi mình là nạn nhân tôi mới hiểu ra vấn đề. Đấy là một câu chuyện dài mà tôi xem nó như là bài học vấp ngã đầu đời của mình.

Đầu tiên tôi đến với công ty đó với mục đích tăng cân bằng cách trải nghiệm sản phẩm chức năng của công ty sau đó tôi bị cuốn vào hệ thống kinh doanh xây dựng mạng lưới để tạo ra thu nhập. Tôi nghĩ đấy là hình thức kinh doanh tốt, vừa giúp mình có thu nhập vừa mang lại sức khỏe cho người khác nhưng sau mấy tháng tham gia tôi không hề có biểu hiện thay đổi cân nặng bản thân cũng như tìm kiếm được nguồn thu nhập nào từ công ty đó. Đơn giản tôi không thuyết phục được ai sử dụng sản phẩm của công ty. Thực tế những sản phẩm ấy quá đắt, đặc biệt tôi hay những người bạn của tôi còn là sinh viên, cơm ăn ba bữa còn chưa đủ lấy tiền đâu ra tiền chăm sóc sức khỏe cho bản thân.
Lúc ấy, tài chính cạn kiệt, nợ nần chồng chất khiến tôi giảm đi hưng phấn phần nào của công việc đó như lúc ban đầu tôi được người ta chia sẻ về cơ hội tự do tài chính. Có một thời gian về nhà tôi chiêm nghiệm lại, suy nghĩ nhiều hơn, tôi có cái nhìn thực tế hơn, tôi không có ngoại hình, không có tài chính, không có mối quan hệ nhiều thì rất khó theo đuổi được công việc đó. Những người thành công trong lĩnh vực bán hàng đa cấp vì họ sở hữu hết những gì tôi đang thiếu.
Thế là kể từ lúc nhận ra những vấn đề bất cập của hình thức bán hàng đa cấp tôi đã từ từ bỏ cuộc, buông xuôi, không còn tham dự các buổi hội thảo, sự kiện rầm rộ của công ty đó nữa, tập trung hơn cho việc học ở trường.

Nhưng sóng gió này đi qua sóng gió mới lại tới, vẫn ngựa quen đường cũ tôi lại bị dụ dỗ vào đường dây đa cấp mới, hình thức đầu tư tài chính bằng đồng tiền ảo trên mạng hay nói cụ thể hơn đó là hình thức đầu tư cho nhận. Vẫn là một thằng Hải nhiệt tình, dễ tin người, cái ngọn lửa kiếm tiền trong tôi nó bừng cháy cuồng nhiệt vì thế những lời dụ dỗ ngon ngọt của những anh chị đến từ thủ phủ đa cấp đã thuyết phục tôi ngay, tôi tin tưởng vào giấc mơ tài chính trong tương lai mà họ vẽ ra cho mình. Từ một cậu sinh viên không có tiền tôi gọi về nhà xin tiền nhiều hơn, xin bố mẹ không đủ tôi lại đi vay mượn bạn bè. Những tháng đầu tiên tham gia đầu tư vào hệ thống tiền ảo đó lãi suất rất cao nhưng rồi càng về các tháng sau vòng xoay tài chính ấy càng không ổn định, chưa nhận tiền về tôi phải cho tiền vào hệ thống tiếp, cứ cái đà như vậy cuối cùng tôi trở về với tay trắng và một đống nợ trong người.

Sau những vấp ngã dồn dập đầu đời ấy tôi dần nhận ra những nhược điểm của bản thân mình. Quá dễ tin người, làm việc gì cũng không suy nghĩ đa chiều nhiều mặt, đặt sự tâm huyết nhiệt tình của mình vào không đúng đối tượng và công việc.
Ở cái tuổi 20 tôi mất tất cả, mất tiền bạc, mất quan hệ bạn bè vì nợ mãi không trả, mất luôn cả sự tin tưởng của bố mẹ. Tôi nhớ đã làm mẹ tôi khóc rất nhiều nhưng rồi cuối cùng cái giai đoạn khó khăn đó cũng đi qua, để lại cho tôi những bài học xương máu. Sẽ còn rất nhiều bài học nữa trong suốt thời gian sinh viên của tôi nhưng trọng tâm bài viết này tôi muốn chia sẻ nhiều hơn về câu chuyện khởi nghiệp quán trà sữa trong cuộc đời tôi.

Kiên trì kêu gọi vốn đầu tư mở quán trà sữa

Sau những vấp ngã, sau những sai lầm về việc đặt niềm tin không đúng chỗ tôi dần trưởng thành hơn và trân trọng hơn những đồng tiền bố mẹ kiếm ra nuôi dưỡng tôi khôn lớn.
Cuối cùng tôi cũng ra trường, ra trường với một tâm thế không thoải mái, tôi phải đi làm, đi làm một công việc mình không hề thích. Tôi phải về quê, một miền quê yên bình lặng lẽ mà tính cách tôi lại thích sự năng động nhộn nhịp của đô thị thành phố.
Nhưng biết làm sao được nhiều khi cuộc sống không giống như mình mong muốn việc của tôi là phải làm quen với điều ấy. Cũng chính vì tương lai tôi đã dự đoán được trước sau khi ra trường sẽ như thế nào nên hồi sinh viên tôi đã mạnh dạn quyết liệt tham gia công ty đa cấp hay đầu tư tiền ảo khiến tôi vấp ngã sấp mặt như vậy.

Về quê cũng về rồi, đi làm cũng đi rồi, cuộc sống vẫn nhạt nhòa như vậy. Thế là tôi chấp nhận buông xuôi số phận cho tương lai ư. Không? Tôi lại tìm cách vượt lên số phận. Tôi phải khởi nghiệp?? Tôi tự nhắn nhủ với lòng mình như vậy.
Cũng thật tình cờ lúc tôi chuẩn bị đi làm năm ấy ngoài Hà Nội trà sữa vô cùng bùng nổ. Đi dọc các con phố tuyến đường đâu đâu cũng có các quán trà sữa, đầy đủ các thương hiệu, không những thế các quán mới thi nhau khai trương tạo nên cơn sốt “mở quán trà sữa thương hiệu”. Bắt kịp đúng xu thế thời điểm ấy tôi rất hay uống trà sữa, tranh thủ đang còn chờ phân công công tác tôi đã đi Đà Nẵng, Sài Gòn để tìm hiểu thị trường trà sữa trong đó và đi đến đâu cũng đều một câu trà lời: trà sữa đang là cơn sốt. Vì vậy về ngay quê mình tôi đã ấp ủ ngay ý định mở quán trà sữa, đó sẽ là công việc giúp tôi có thêm thu nhập mà mình vẫn làm được công việc chính là công an.

Chả hiểu sao tôi không có tiền nhàn rỗi, gia đình không có vốn cho tôi đầu tư, vậy mà tôi vẫn quyết liệt với dự định của mình. Nghĩ trong đầu tôi mới ra trường, chuẩn bị đi làm, không lo công việc chuyên môn của mình cho tốt đằng này lại suy nghĩ ngay đến công việc kinh doanh bên ngoài, vì vậy tôi không dám chia sẻ câu chuyện khởi nghiệp của tôi với ai, âm thầm theo đuổi đang mê vì tôi tin đó là tương lai tốt đẹp mà tôi hướng tới. Vì không có vốn nên tôi chỉ ấp ủ dự định trong đầu và chờ đợi cơ hội. Cuối cùng vào một ngày đẹp trời giữa năm 2017 tôi có kết nối được một tiểu thương kinh doanh ở quê tôi. Anh này cũng từng bị nhiều công ty tài chính đầu tư tiền ảo lừa mất tiền nên chúng tôi dễ đồng cảm, nói chuyện với nhau hơn. Trong một buổi coffee tôi đã chia sẻ dự định khởi nghiệp sắp tới của mình với anh ấy. Tôi đã thuyết phục anh bằng cách đưa đến các quán trà sữa thương hiệu để anh hiểu hơn về thị trường trà sữa và tương lai của việc kiếm tiền từ các quán trà sữa.

Sau một thời gian đắn đo suy nghĩ cuối cùng anh cũng lựa chọn quyết định đầu tư cùng tôi. Chúng tôi bắt đầu những bước đi đầu tiên từ việc lựa chọn mặt bằng mở quán, chuẩn bị vốn sau đó ra Hà Nội gặp đối tác nhượng quyền thương hiệu trà sữa. Mọi chuyện diễn ra khá êm đẹp khi chúng tôi kí hợp đồng với bên thương hiệu trà sữa và đơn vị thiết kế thi công quán thì bỗng nhiên sáng hôm đó, một ngày đầu đông gió lạnh anh hẹn gặp tôi và nói :” Chúng ta phải tạm hoãn dự án trà sữa tại đây, anh cũng rất muốn làm nhưng hiện tại điều kiện kinh tế không cho phép với lại đợt này thời sự đưa tin tiêu cực về trà sữa nhiều quá, chắc sẽ hẹn em ở những dự án làm ăn sau“. Tôi rất sốc khi nghe tin ấy, tưởng chừng như giấc mơ trà sữa sắp thành hiện thực thì bỗng nhiên mọi cố gắng bấy lâu nay của tôi trở về con số 0, không bỏ cuộc tôi vẫn miệt mài thuyết phục anh bằng tất cả khả năng, kiến thức của tôi nhưng thật sự lúc ấy anh đã nao lòng nên rất khó. Mặt khác tại vì tôi không có vốn đầu tư trong khi anh bỏ ra một số tiền khá lớn khiến anh bất an là điều dễ hiểu, nói gì thì nói trong làm ăn không bao giờ có chuyện chắc ăn 100%, anh cũng thừa hiểu số tiền ban đầu chúng tôi dự tính và đến khi đi vào khai trương quán sẽ chênh lệch lên rất nhiều khiến anh không thể kham nổi nên cuối cùng anh lựa chọn quyết định dừng lại, dừng lại trong tiếc nuối. Đợt ấy tôi buồn lắm, đêm ngủ mơ màng không ngon giấc, cứ suy nghĩ trằn trọc về câu chuyện kinh doanh của mình.

Thế là tôi đành tạm dừng giấc mơ trà sữa một thời gian. Nhưng trong khoảng thời gian chờ đợi tìm kiếm cơ hội mới tôi lại tìm hiểu nhiều hơn về thị trường trà sữa, cách mà mình kêu gọi vốn đối với nhà đầu tư. Không những thế tôi còn chuẩn bị một bài kêu gọi vốn hẳn hỏi gửi đi rất nhiều diễn dàn với mục đích tìm được nhà đầu tư thiên thần giúp mình giải quyết bài toán bế tắc về vốn.
Vì quá đam mê kinh doanh, mà chỉ có cách là kêu gọi vốn nên thời gian ấy tôi còn dại khờ mất tiền nhờ một công ty gọi vốn viết bài và đăng bài kêu gọi đầu tư mở quán trà sữa cùng tôi. Nhưng sau 2 tháng, 3 tháng, 5 tháng câu trả lời của tôi nhận được là cái lắc đầu trong vô vọng. Không một cuộc điện thoại, không một dòng tin nhắn hồi âm , tôi dần nhận ra mình quá ảo tưởng, suy nghĩ phi thực tế khi thời buổi làm ăn kinh doanh này ai lại chịu đầu tư vào một dự án đơn giản như của tôi với lại tôi cũng không có kinh nghiệm trong lĩnh vực cà phê nhà hàng, cũng không có cái gì đảm bảo vốn nhà đầu tư bỏ ra hợp tác cùng tôi là an toàn. Càng suy nghĩ tôi càng bế tắc, tôi thấy ý tưởng gọi vốn của mình thật ngu ngốc dại khờ. Nhưng tôi không bỏ cuộc, dù thực tế tôi chẳng có cái gì để níu kéo dự án của mình cả ngoài sự nhiệt huyết của tuổi trẻ.

Trong thời gian kêu gọi vốn đầu tư mở quán trà sữa tôi vẫn chăm chỉ với công việc nhà nước của mình, nhưng đầu óc tôi luôn nghĩ đến công việc khác, giấc mơ khác. Càng làm việc trong môi trường nhà nước tôi thấy mình càng không phù hợp, so với bạn bè cùng trang lứa đang công tác cùng lĩnh vực với tôi thì tôi lòi ra ngay những yếu điểm của mình, tôi biết thế nhưng để mặc kệ nó không tìm cách khắc phục. Hằng ngày mỗi tối chìm vào giấc ngủ, tôi vẫn luôn mơ một giấc mơ: “tôi được sống đúng với lựa chọn của mình và làm những công việc tôi yêu thích“.

Đỉnh điểm sự bế tắc của tôi là những ngày đầu năm 2018, tôi thật sự mất phương hướng và stress kinh khủng. Tôi không biết tôi phải làm gì, có hướng đi như thế nào trong năm mới, hay lại vẫn nhạt nhòa như các năm cũ, chấp nhận một công việc mà tôi không phát huy được hết khả năng và quan trọng công việc ấy tôi không đam mê, không có lửa yêu nghề, nên mọi sự cố gắng của tôi cũng không có ý nghĩa. Nhưng nghĩ lại tôi phải cố gắng vì gia đình, tôi là niềm tự hào của bố mẹ, là tấm gương để các em noi theo, đã lỡ qua tuổi thanh xuân rồi tôi không còn cơ hội để thay đổi. Với lại tôi không đủ can đảm rẽ hướng sang một công việc khác khi tôi không có kinh nghiệm ở một lĩnh vực nào nữa, tất cả chỉ là do tôi thích, tôi suy nghĩ nhưng tôi không có hành động để chuyển mình, biến giấc mơ trong tương lai tôi định hướng dần thành hiện thực. Tôi thấy mình thật bất lực và kém cỏi. Khoảng thời gian ấy tôi chỉ biết nuốt nước mắt vào trong lặng lẽ sống qua những ngày tháng đen tối.

Trong đầu tôi thời gian đó chỉ một khát khao duy nhất là mở được quán trà sữa, đấy là chìa khóa giúp tôi giải quyết bế tắc hiện tại. Mở được quán trà sữa tôi mới có tiền đề, có tài chính làm nền tảng cho những dự định sau này của tôi. Có lẽ tôi đã quá lì lợm khi không chịu bỏ cuộc ý tưởng điên rồ của mình, biết chắc là không ai xa lạ chịu đầu tư cùng tôi nên tôi đã chuyển hướng gọi mời hợp tác mở quán sang bạn bè của tôi. Thực ra ban đầu tôi cũng nghĩ đến nhưng tôi sợ, rất sợ tiền bạc công việc sẽ ảnh hưởng đến mối quan hệ của cả hai nhưng rồi không còn có cách nào khác tôi đã chia sẻ dự án kêu gọi vốn mở quán trà sữa thương hiệu với bạn mình. Cũng phải mất tầm một tuần để bạn tôi hiểu và đồng ý đầu tư với tôi với điều kiện tôi phải có được sự ủng hộ của gia đình.
Biết làm sao được đây khi đó là cơ hội cuối cùng của của đời tôi, được hay không được tôi cũng phải mạnh dạn nói với bố mẹ .

Đêm hôm ấy, trăng thanh gió mát. Sau một ngày vất vả ba đi làm từ 4 giờ sáng đến tối cả nhà mới quây quần bữa cơm bên nhau. Không giống như thường lệ, đáng lẽ ăn cơm xong tôi vào phòng làm công việc riêng thì tôi bỗng nhiên khác thường, chờ hàng xóm về hết tôi bảo bố mẹ vào phòng có việc. Bố mẹ tôi chắc bất ngờ lắm, ngờ ngợ có điều gì đấy sắp xảy ra nhưng im lặng chờ câu chuyện đến từ chính tôi. Còn về tôi, như một thói quen, tôi ấp úng, tôi ngập ngùng, tôi không dám nói ra những gì tôi chôn dấu bao lâu vì tôi thừa hiểu bố mẹ tôi sẽ không bao giờ đồng ý cho tôi kinh doanh, mặt khác nhà tôi làm gì có tiền, nhưng rồi tôi cũng nói ra hết dự định trong đầu mình chôn giấu bao lâu nay.
Quả nhiên không ngoài dự đoán, bố tôi nổi trận lôi đình mắng xối xả vào tôi. Tính bố tôi là vậy nên cả hai cha con luôn luôn khắc khẩu nhau. Bố nói tôi luôn cãi dù tôi biết như thế là hỗn nhưng từ bé đến giờ không bao giờ tôi dung hòa tính cách mình với bố được.
Bố tôi khác lắm, ông chỉ mong tôi yên tâm công tác công việc hiện tại, lo làm việc của mình cho thật tốt, trước mắt sướng thì tôi hưởng sau này thăng quan tiến chức bố mẹ và người thân, làng xóm được nhờ. Với một người nông dân suốt ngày chân lấm tay bùn chắt chiu từng đồng tiền lẻ nuôi con cái ăn học thì cái suy nghĩ về tương lai ấy dành cho tôi nó không hề có sai mà ngược lại nó rất đúng, nó đúng với hoàn cảnh gia đình tôi hiện tại và cuộc sống nhiều người khác trong quê tôi đang mong muốn nhưng nó lại sai vì suy nghĩ ấy là của bố tôi chứ không phải là của tôi, tương lai bố tôi mong muốn không đồng nghĩa đó là tương lai tôi hướng tới. Thế là tối đó tôi và bố tôi kịch liệt cãi nhau, chưa bao giờ tôi thấy mình cả gan như vậy nhưng đó cũng là lần duy nhất tôi dám chia sẻ thật nhất con người mình trước đấng sinh thành.
Bố luôn bảo vệ quan điểm của mình đến cùng dù người khác có thuyết phục thế nào. Tôi vẫn nhớ câu nói tối đó bố nói với tôi:” người ta giàu nứt vách không ai biết nhưng một người làm quan thì cả họ được nhờ, đi đâu ai cũng biết, ai cũng quý“. Bố rất sợ tôi theo công việc kinh doanh bỏ bê công việc nhà nước, mất luôn công việc nhà nước nên ông áp đặt luôn cho tôi suy nghĩ” muốn kinh doanh thì sau bốn mươi tuổi hay về hưu con hãy làm còn giờ tập trung công việc chuyên môn của mình cho tốt không có kinh doanh gì hết “. Câu chuyện mâu thuẫn tối hôm đó là hệ quả của việc năm xưa tôi nghe theo lời bố mẹ lựa chọn ngành công an mà không phải một công việc tôi thích, tôi đam mê, nên giờ tôi đi làm càng không có lý do hay cơ hội để được lựa chọn một lần nữa.

Không nói ra thì thôi nhưng nói ra tôi lại nhận được kết cục như vậy, tôi phẫn nộ ấm ức đến tột độ, tôi cảm thấy mình cô đơn bơ vơ giữa cuộc sống này khi những người thân yêu nhất cũng không hiểu được suy nghĩ, tâm sự của tôi. Đêm ấy mẹ tôi cũng có khuyên không nên kinh doanh, sau thấy bố tôi phản ứng dữ dội quá mẹ đành im lặng, im lặng để dung hòa cả hai vì cuối cùng sau buổi tâm sự ấy mẹ vẫn là người để bố tôi cằn nhằn nhiều nhất. Thấy sự việc đã đi quá xa ngoài dự tính, không còn cách nào khác tôi trở về phòng chìm vào giấc ngủ nặng nề.
Ngày hôm sau câu chuyện kinh doanh của tôi đã truyền tai đến những người thân khác trong nhà và tất nhiên câu trả lời cuối cùng vẫn là không?? Không một ai đồng ý cho tôi kinh doanh. Sự khó khăn quanh năm ăn mặc không đủ khiến gia đình tôi, họ hàng tôi quyết liệt can ngăn ý tưởng của tôi. Ai cũng mong tôi yên tâm công ác, bằng lòng với những gì tôi đang có là quá tốt rồi.

Biến cố ập đến gia đình tôi

Cuộc sống là những điều bất ngờ mà chúng ta không bao giờ lường trước được. Điều đó thật đúng, đặc biệt là đúng với tôi. Sau một tuần tự kỉ, stress với lý do bố mẹ không hiểu mình thì cũng là lúc em trai tôi đổ bệnh. Đó là thời điểm tôi không quan tâm ai trong nhà, không hỏi han bệnh tình của em dù chỉ một câu, đêm ấy em ra viện về nằm cạnh tôi nhưng tôi không hề ngó ngàng, có chút men rượu tôi để mặc em rên la trong đau đớn, rồi em được mẹ dìu vào giường trong nằm. Giờ kể lại giọt nước mắt tôi ứa ra. Nằm viện một tuần bệnh tình em tôi không hề có tiến triển ngược lại còn nặng hơn, một mắt trái của em đã thâm cuồng và không còn nhìn thấy rõ, chỉ còn lờ mờ vô vọng. Ban đầu như những cơn đau trước tôi nghĩ em bị sốt, do ăn uống không điều độ, nghiện chơi điện tử nhưng thực tế bệnh tình của em tôi lần này diễn biến phức tạp hơn tôi tưởng nhiều.
Thế là tối hôm ấy, ngày thứ sáu tôi bảo mẹ cho em ra ngoài Hà Nội, đến bệnh viên mắt trung ương khám. Nhưng mẹ tôi vẫn chần chừ, chần chừ trong đau khổ. Cũng phải thôi nhà tôi làm gì có tiền, một lần đi viện cũng vất vả lắm. Nhưng tôi vẫn kiên quyết đặt vé đưa em ra Hà Nội, tôi còn nhớ tối ấy trong cơn đau đớn em có nói với tôi:” Anh đưa em ra Hà Nội đi, em nói mẹ không tin đâu, nếu sang ngày mai em chết mất“. Đau khổ, loay hoay tôi huy động tiền từ bạn bè cộng thêm khoản vay của bố mẹ để đưa em đi khám. Đêm ấy quê tôi mưa to, người thân hàng xóm đến rất đông, người góp ít góp nhiều thăm hỏi động viên em tôi. Tôi, mẹ và em lên xe trong sự buồn bã nhưng cũng đầy hi vọng, hi vọng ra khám mua thuốc uống em tôi sẽ lành bệnh nhanh.

Chuyến xe ra tận Hà Nội lúc 5 giờ sáng. Hà Nội đợt ấy những ngày đầu năm nên còn lạnh, cái lạnh khiến trong lòng tôi càng thêm tê tái. Tôi đưa em và mẹ vào 1 khách sạn cạnh bệnh viên mắt trung ương sau đó tôi chạy lại nhanh bệnh viện để xếp hàng. Mới 5h30 sáng nhưng bệnh viện đã chật kín người xếp hàng vì cuối tuần các bác sĩ chỉ khám trong giới hạn. Chờ sớm như vậy nhưng phải đến trưa ngày hôm đó em tôi mới được khám, gọi là vé vớt cuối ngày.
Sau khi bác sĩ trưởng khoa thăm khám xong, kiểm tra mắt thì mắt trái em tôi không còn nhìn thấy được, mắt phải bình thường, sau đó đi chụp phim x quang trên đầu để bác sĩ chuẩn đoán kĩ hơn. Bác sĩ không dám chắc nguyên nhân khiến mắt trái em tôi bị mù nên cho chúng tôi số điện thoại của một bác sĩ làm bên khoa tai mũi họng để đi khám tiếp.
Lúc ấy tôi đã mường tượng trong đầu cái gì đó nguy hiểm đến với em tôi nhưng tôi không dám tin, phớt lờ đi những suy nghĩ vu vơ ấy. Rồi đến chiều tôi cùng mẹ dẫn em đến phòng khám tai mũi họng gần khu Văn Miếu, em vẫn ngây thơ đi khám chứ không hề biết bệnh tình mình đang diễn biến phức tạp. Sau một lúc khám, chụp phim phần xoang mũi chúng tôi được bác sĩ cho giấy giới thiệu nhập cấp cứu ở bệnh viện tai mũi họng trung ương, bác sĩ không nói rõ, chỉ động viên gia đình tôi cho em nhập viện, các bác sĩ ở đó sẽ khám kĩ hơn và có phương hướng điều trị tốt hơn cho em.

Tôi nghe những lời nói của bác sĩ mà lòng dạ chùn xuống, vẫn chưa biết rõ bệnh tình của em tôi, có điều gì đó khó nói mà các bác sĩ đang che giấu với gia đình tôi.
Gia đình tôi bắt taxi đến bệnh viên tai mũi họng trung ương lúc 3 giờ chiều, sau đó tìm đến khoa cấp cứu, nộp hồ sơ bệnh án của em tôi cho bác sĩ trong khoa. Sau một hồi chẩn đoán các bác sĩ kết luận trong xoang mũi em trai tôi có một khối u mà khả năng là dịch nhầy, do nó xấm lấn ổ mắt nên mắt trái em tôi ngày càng giảm thị lực. Nhưng để cho chắc chắn gia đình tôi phải đưa em đi chụp thêm MRI để xác định rõ hơn về khối u trong xoang mũi , nếu không có gì phức tạp sẽ tiến hành phẫu thuật cho em vào ngày mai. Tôi được tiếp thêm sức mạnh khi các bác sĩ phỏng đoán 70% khối u của em tôi là u lành, sẽ mổ ngay được. Ngày hôm ấy quả là một ngày dài với những lịch trình đi khắp các phòng khám, thế là tôi và mẹ lại đưa em đi đến phòng khám gần đấy để chụp MRI, khi nhận được kết quả film tôi đã ngờ ngờ sự nguy hiểm nhưng trời đã chiều tối nên chúng tôi trở về bệnh viện gửi kết quả cho bác sĩ.

Tối ấy, một buổi tối đầy kinh hoàng ập đến gia đình tôi. Tôi đưa em vào nhận phòng bệnh và tranh thủ đi mua đồ dùng sinh hoạt, khi trở về bệnh viện bắt gặp cảnh mẹ tôi đứng ở lan can khóc, nhìn mẹ như người mất hồn. Cảm thấy có điều gì đó tồi tệ sắp đến rồi nên tôi bình tĩnh trấn an mẹ, hai mẹ con như hai người khốn khổ ôm trầm lấy nhau, mẹ tôi ghé vào tai tôi thều thào nói trong nước mắt: ” bác sĩ nói em bị ung thư, dặn về nhà xin bảo hiểm đúng tuyến nếu không có sẽ không đủ kinh phí điều trị, em mà có làm sao chắc mẹ không sống nổi“.
Trời đất ơi, tôi không tin và không dám tin những gì mẹ nói, tôi là người rất lạc quan, luôn nhìn mọi việc tồi tệ nhất một cách tốt đẹp nhất. Tôi vẫn chờ, chờ gặp bác sĩ hỏi lại cho kĩ thế là động viên mẹ, bảo mẹ bình tĩnh lại nhanh vào với em. Tôi kìm nén nước mắt cùng mẹ vào an ủi em tôi.
Tôi vẫn còn nhớ ánh mắt, khuôn mặt lúc ấy của em, tự dưng em ngơ ngác hẳn lên, em cảm thấy hoang mang lo sợ, em thấy mẹ buồn mẹ khóc em cũng khóc theo. Mẹ tôi lúc ấy vì biết tin bệnh tình em quá sốc ngoài sức tưởng tượng nên không còn bình tĩnh nữa, những cử chỉ lúc đó của mẹ đã khiến em tôi thêm lo sợ. Trong tình cảnh ấy kể cả một người mạnh mẽ cứng rắn đến đâu cũng trở nên yếu mềm, thấy mẹ và em ôm nhau khóc tôi không kiềm chế được nữa cũng khóc òa như một đứa trẻ, khóc vì buồn, vì cô đơn, vì tuyệt vọng, vì số phận em tôi quá nghiệt ngã ê chề. Chưa bao giờ tôi thấy mình yếu đuối như vậy. Một lát sau tôi tự trấn an mình phải bình tĩnh lại, động viên mẹ và em dậy ăn cơm, ăn để có sức đối mặt với những ngày tháng gian nan phía trước.
Ngày hôm sau ngủ dậy, tôi kiên trì tìm gặp bác sĩ để hỏi rõ hơn bệnh tình của em tôi. Sau khi gặp được bác sĩ trưởng khoa, ngồi nghe bác phân tích về căn bệnh của em tôi lòng tôi như lửa cháy. Nào là khối u của em tôi 90% là u ác tính, không thể có u lành tính vì nó đã ăn sâu vào mắt, màng não, bệnh tình em tôi phát hiện khá muộn, giai đoạn cuối nên giờ mổ rất khó. Chiều nay các bác sĩ sẽ tiểu phẩu để xác định tính chất khối u kĩ hơn, có phương hướng điều trị phù hợp cho em tôi. Rời khỏi căn phòng ấy tôi tự nhiên mất hết tinh thần, lặng lẽ thẫn thờ đi tìm một góc vắng để ngồi, để bình tĩnh lại nhưng trong tôi lúc ấy là một đống suy nghĩ hỗn tạp, tôi không chịu đựng được nữa rồi nước mắt giàn giụa cứ thế tuôn ra. Tôi nghĩ về quá khứ, nghĩ về tương lai xót xa cho số phận em tôi. Tối hôm ấy cả nhà tôi đã có mặt hết ở Hà Nội để động viên tinh thần em tôi, tất nhiên là tình trạng bệnh của em đã được gia đình giấu, không dám nói với em.

Vài ngày sau gia đình tôi được bác sĩ thông báo về kết quả khối u của em tôi, tôi vẫn hi vọng, hi vọng 1% còn lại dành cho em tôi là sự sống nhưng không, cái dòng chữ ” khối u ác tính” nó vẫn ám ảnh tôi đến tận bây giờ. Đợt ấy người thân bạn bè khắp nơi điện thoại cho gia đình tôi khuyên bệnh tình em như vậy không nên mổ, mổ chỉ làm tình trạng bệnh của em thêm nguy kịch. Với lại bác sĩ cũng phân tích cơ hội mổ để lấy hết khối u của em tôi là rất khó nên gia đình tôi đành chấp nhận không điều trị nữa, đưa em về nhà sống vui vẻ những tháng này còn lại.

Dù số phận em tôi có bi đát đến đâu tôi vẫn không buông xuôi, tôi vẫn kiên trì cầm bệnh án của em đi hỏi các bác sĩ ở khoa khác và thật may có một bác sĩ ở bệnh viên Bạch Mai phân tích khối u của em tôi và khẳng định có thể mổ được. Chỉ cần một tia hi vọng tôi nhất định nắm giữ dù nó rất mong manh. Tôi quyết định về thảo luận với gia đình, cho em chuyển sang bệnh viện Bạch Mai để thăm khám và mổ khối u. Ban đầu cả nhà tôi không có ai đồng ý và phản đối việc mổ khối u của em, yêu cầu đưa em về nhà nhưng rồi tình trạng đau đớn của em ngày càng khủng khiếp, không chịu được cảm giác xót xa mỗi khi em lên cơn đau nên bố mẹ tôi quyết định cho em nhập viện để tiến hành mổ.

Đó là những ngày thật sự dài và ám ảnh tôi mãi tới giờ. Cuộc sống bình yên của gia đình nghèo ở miền quê thanh bình bỗng chốc hứng chịu cuồng phong bão tố, nhìn ai cũng hốc hác không có sức sống, những bữa ăn cơm viện lúc đó ai cũng cố gượng cười để em tôi không phải lo lắng nhưng quay lưng đi bố mẹ tôi lại rơi lệ đầm đìa trên bát cơm.
Thế rồi ngày mổ của em trai tôi cũng đến, thật may mắn khi mổ xong sau 1 ngày sức khỏe của em đã dần hồi phục. Các bác sĩ đã cố gắng hết sức nhưng không thể lấy hết khối u, một phần u còn nằm sâu trong mắt trái em, nên mổ hết đồng nghĩa phải lấy đi luôn mắt trái em tôi. Không ai có thể chịu được cảnh đó nên chấp nhận để nguyên vẹn đôi mắt của em, dù sao đi nữa em vẫn có thể tự tin gặp gỡ lại bạn bè, người thân.

Hành trình bệnh tình của em tôi là vậy, khó khăn, chua chát là vậy nhưng câu chuyện cả nhà tôi xoay tiền chữa trị cho em cũng gian nan không kém. Bố mẹ tôi đã chạy vạy khắp nơi nhưng không ai có để cho vay, tôi huy động hết tất cả bạn bè để góp tiền chữa trị cho em nhưng vẫn không đủ. Cuối cùng thật may mắn khi có 1 gia đình hàng xóm ở quê tôi cho bố mẹ tôi vay tiền chữa trị cho em, một món quà vô cùng ý nghĩa mà cả đời này gia đình tôi không bao giờ quên được.
Tôi và gia đình đã gồng gánh nhau vượt qua giai đoạn khó khăn ấy như vậy đó. Ngày em tôi về quê rất nhiều người thân bạn bè đến thăm hỏi động viên gia đình tôi. Nhưng không ngờ mới về nhà một ngày cơn đau của em tôi lại tái phát, tôi vẫn nhớ hôm ấy là ngày 30/4 cả nhà tôi và em lên xe cấp cứu đi thẳng vào bệnh viên trung ương Huế điều trị tiếp.
Vào nhập viện ổn định xong, tôi đành trở về nhà một mình tiếp tục công việc ở cơ quan, dù lòng nặng trĩu không muốn đi tí nào. Tôi trở về nhà với căn phòng vắng, ngôi nhà đầy ắp tiếng cười giờ bỗng nhiên trở nên cô quạnh khác thường. Đi đâu trong nhà tôi cũng thấy sợ, nỗi sợ mất người thân ám ảnh trong tâm trí tôi thời gian đó.

Từ một chàng trai bất lực, phẫn nộ, stress vì bị gia đình cấm kinh doanh đến câu chuyện ung thư của em trai khiến cuộc sống của tôi bị đảo lộn hoàn toàn, tôi buông xuôi hết tất cả, đầu óc mơ màng, như người mất trí. Khoảng thời gian đó tôi thu mình trong những suy nghĩ ngây ngại, tôi tự trách mình trước kia đã làm những điều không phải với em trai, giờ những gì tôi nói ra đã quá muộn màng. Tôi chỉ biết chuộc lỗi bằng cách cuối tuần vào viện với em, động viên em và cả nhà vượt qua gia đoạn khó khăn này. Đưa em đi ăn uống vui chơi khắp Huế để em quên đi hết những đau đớn, tủi hờn của số phận em hiện tại.

Trong suốt thời gian em tôi điều trị hóa trị ở trong Huế, dù nhà tôi kiệt quệ tài chính nhưng vẫn tìm mọi cách vay mượn điều trị cho em chứ không muốn đăng tải thông tin, hình ảnh bệnh tình của em tôi lên mạng kêu gọi giúp từ từ cộng động mạng và các mệnh thường quân. Dù khó khăn đến mấy cả nhà tôi cùng gồng gếnh nhau vượt qua chứ không thể để em tôi biết bệnh tình của em, em sẽ mặc cảm tự ti, sẽ sống không vui vẻ những ngày tháng còn lại nữa.

20190101204055_58795.jpg

Vượt lên từ khó khăn, quyết tâm mở quán trà sữa

Đấy là câu chuyện khó khăn của gia đình tôi trong năm 2018 và tất nhiên ai cũng nghĩ ý định mở quán trà sữa của tôi cũng dập tắt từ lúc em tôi đổ bệnh. Nhưng không ngờ lúc tôi yếu đuối, tồi tệ nhất lại là lúc tôi mạnh mẽ nhất. Tôi nghĩ về tương lai, nghĩ về viễn cảnh nợ nần chồng chất mà bố mẹ tôi phải gồng gánh tôi lại vực dậy ý chí, quyết tâm khởi nghiệp cho bằng được. Ngọn lửa trong tôi được bừng cháy trở lại nhờ có Thủy- đứa bạn thân tôi kêu gọi đầu tư cùng tôi lúc trước. Vì bạn thân nên chúng tôi quá hiểu nhau, Thủy đã động viên tôi vượt qua khó khăn, nếu tôi gục ngã nữa thì không còn ai lo cho gia đình tôi. Thủy khuyên tôi muốn thành công thì không được để tình cảm chen lấn công việc. Tôi nghe Thủy, chúng tôi bàn nhau về kế hoạch mở quán sắp tới. Và vấn đề nan giải vẫn là vốn, tôi phải giải quyết bài toán này thế nào đây??

Khó khăn về vốn là xuất phát từ tôi, vì Thủy có thể xoay được khoảng 60% vốn , phần còn lại tôi phải tự bơi nếu cả hai quyết tâm làm. Thế là tôi lại nghĩ theo phương án ban đầu, tiếp tục kêu gọi đầu tư từ những người mà mình quen biết . Tôi lại kiên trì, lại cần mẫn gọi vốn từ các đối tác trong địa bàn mà tôi nghĩ là tiềm năng nhưng rất nhiều lời mời gọi của tôi gửi đi đều về chung một kết quả là từ chối, không một ai ngó ngàng đến câu chuyện khởi nghiệp của tôi. Quá mông lung, quá mạo hiểm, tôi còn quá trẻ, quá non nớt để người khác gửi gắm vào mình số tiền lớn như vậy.
Thế không còn cách nào khác ư, hay là tôi đi vay tín dụng đen, các khoản vay lãi suất cao nhưng suy đi tính lại đấy là bài toán quá mạo hiểm với lại đấy cũng chỉ là suy nghĩ thoáng qua nếu tôi muốn liều chết thôi.
Trong lúc tôi bế tắc nhất thì bạn thân lại xuất hiện đúng lúc nhất. Cậu ấy tên Phước, một công nhân trong SG, đồng cảm sâu sắc với hoàn cảnh và hoài bão của tôi đã tạm ứng mấy tháng lương cuối năm cho tôi vay. Vậy là tôi đã làm được, đã có người hiểu và ủng hộ câu chuyện khởi nghiệp của tôi.
Còn về Thủy, cậu ấy từng kinh doanh online khá thành công trong mấy năm đại học nên tích trữ được một khoản tiền khá lớn cộng thêm việc huy động được vốn từ hai anh trai đã đi làm trong miền nam nên tài chính khởi nghiệp của Thủy vững chắc hơn tôi nhiều.

Thực ra tôi là người khá liều, liều nhất là trong công việc kinh doanh, chính máu liều ấy đã hại tôi không biết bao nhiều lần nhưng lần này lại khác cũng là liều nhưng liều để làm cái gì đó lớn hơn, chắc chắn hơn. Không còn cách nào khác tôi dùng thuyết âm mưu bảo Thủy cứ triển khai làm quán đi cho kịp tiến độ vì mùa hè là mùa trà sữa, nếu triển khai muộn vào mùa mưa bão sẽ rất khó kinh doanh, càng kéo dài chúng ta càng lỗ. Còn về vốn thì cả hai thống nhất thiếu bao nhiêu tôi đứng ra vay trên sổ đỏ nhà Thủy với một lời hứa tôi sẽ chịu hoàn toàn trách nhiệm khoản vay đó, nếu có bi đát lắm thì bố mẹ tôi sẽ giang tay ra cứu tôi vì không có cha mẹ nào để mặc con cái mình rơi xuống vực sâu được.

Vậy là tương lai khởi nghiệp quán trà sữa sắp thành hiện thực, chúng tôi kí hợp đồng chuyển nhượng thương hiệu rồi làm việc với bên cho thuê nhà, bên công ty thiết kế để nhanh chóng triển khai thi công quán cho kịp tiến độ vào cuối tháng sáu. Thời điểm triển khai làm quán chỉ có một mình tôi tự lo toan quán xuyến mọi thứ còn Thủy lại đang bận ôn thi tốt nghiệp ngoài Hà Nội, chúng tôi chỉ trao đổi công việc với nhau qua điện thoại.
Gần đến ngày khai trương cũng là lúc chúng tôi bế tắc nhất. Vốn càng làm càng phát sinh không như chúng tôi dự tính ban đầu, trong khi đó tài chính của chúng tôi thì có hạn, biết làm sao đây khi con thuyền đang chông chênh ngoài đại dương trong khi bến bờ neo đậu đã sắp cận kề rồi.

Thời điểm ấy cuộc sống luôn ban tặng cho tôi nhưng áp lực liên tục đòi hỏi tôi phải vượt qua nó. Có những đêm tôi trằn trọc không ngủ được, nghĩ về hoàn cảnh em trai tôi, gia đình tôi và cái quán xá kia đang làm giang giở. Gánh nặng càng chì chiết lên đôi vai tôi khi nhiều khoản tiền các bên hợp tác làm quán tôi vẫn chưa chi trả. Tôi lại bế tắc ư, chắc lần này tôi liều quá rồi nhưng cũng không có đường lui nữa??

Các bạn biết không những lúc tôi bi quan nhất tôi lại nhanh lấy lại được sự lạc quan nhất mà tôi hay thường hay động viên mình rằng :” thấy niềm tin trong cuộc sống rồi”. Là một người bạn thân, người khởi xướng câu chuyện khởi nghiệp, bạn mình đã bỏ ra hết tài sản, huy động hết người thân còn tôi, chỉ là những lời nói xuông không có giá trị. Tôi phải quyết liệt hơn, trong đầu tôi lúc ấy nhắm đến người thân, định vị một người hiểu mình nhất, tâm lý nhất nhưng cũng chai lì nhất để tôi ngõ ý mượn sổ đỏ đi vay. Thế là tôi đã chia sẻ ngõ cụt về vốn, việc đang làm quán dang giở của mình với cậu Hiển ( em trai mẹ tôi). Tôi biết ngay mình nói ra việc mở quán trà sữa trong thời điểm đó sẽ bị cậu tôi phản ứng rất dữ dội nhưng không còn cách nào khác, không nói cũng chết mà nói ra càng chết thôi thì tôi cứ hi vọng may mắn sẽ mỉm cười với tôi. Mọi việc không ngoài dự tính sau khi tôi vừa dứt lời thì nhận được cơn mưa mắng nạt từ cậu. Tôi im lặng để nghe cậu chia sẻ, tôi chai lì cảm xúc trên mặt để mong cậu đồng ý nhưng rồi tôi phải trở về trong tuyệt vọng. Không một ai cứu giúp tôi.

Biến cố nữa lại đến với gia đình tôi

Khi tôi đang tìm cách vươn lên từ những khó khăn thì ông trời lại ban cho tôi những chông gai mới để thử thách lòng kiên định, ý chí trong tôi. Đau khổ chồng chất đau khổ khi mà tôi nghe tin ông ngoại tôi lên cơn đau tim đột ngột. Lúc đấy làm gì có ai còn tâm trí để ý đến câu chuyện khởi nghiệp của tôi nữa, cả nhà tôi trong Huế thì lo cho em tôi, còn ở ngoài quê thì lo chạy chữa bệnh tình của ông ngoại. Thời điểm ông đổ bệnh vào những ngày hè tháng sáu nắng chói chang oi ả lòng tôi nặng trĩu khi nghe bác sĩ kết luận bệnh của ông không còn sống được bao lâu nữa, gia đình nên chuẩn bị tinh thần trước. Vậy là mọi thứ sụp đổ ngay trước mắt tôi, những tưởng ông sẽ sống khỏe mạnh cùng đại gia đình thêm rất nhiều năm nữa thì cơn bão bệnh lại ập đến với ông tôi một cách đột ngột.

Giải quyết bài toàn khó khăn về vốn

Ngày qua ngày, nỗi buồn triền miên dai dẳng cộng với áp lực ngày khai trương sắp cận kề khiến tôi stress kinh khủng. Tôi tự an ủi mình phải tìm mọi cách vượt qua khó khăn này. Cuối cùng bài toán về vốn cũng được giải quyết khi mà thông tin tôi mở quán trà sữa được đăng tải trên facebook, rất nhiều người đã liên lạc với bố mẹ tôi để xác minh có đúng không. Cũng phải thôi, đấy là thực tế của dư luận xã hội, người ta có quyền tò mò và phán xét về bất cứ chuyện gì họ cảm thấy chưa rõ ràng, còn mập mờ. Với lại nhà tôi làm gì có tiền, em trai còn đang điều trị trong viện với số tiền không hề nhỏ. Mẹ tôi chỉ biết im lặng lấy lý do là quán xá của bạn tôi, tôi làm gì có khả năng mở quán đúng thời điểm đó.

Rồi chuyện gì đến cũng đến, sau đợt hóa trị ấy em tôi được về hai tuần, cả nhà mới ngồi lại giải quyết khó khăn mà tôi đang tạo ra. Đợt ấy tôi thương bố mẹ tôi lắm, trong tình cảnh nước sôi lửa bỏng như vậy mà tôi còn dại dột mở quán, bố mẹ đã khổ sở áp lực như thế nào rồi tôi còn ngu ngốc làm việc điên rồ như vậy. Mẹ tôi trách tôi 1, trách Thủy 10, giận lắm nhưng rồi mẹ cũng đồng ý cho tôi làm quán. Về phía cậu Hiển, sau khi bệnh tình của ông tôi đã qua cơn nguy kịch, đang nằm điều trị ở nhà, cậu đã bình tĩnh hơn, đã trao đổi với mẹ tôi việc tôi muốn vay sổ đỏ của cậu để mở quán trà sữa và đồng ý cho tôi vay. Vậy là trong tột cùng đau khổ cuối cùng tôi đã thấy được tia sáng của tương lai, của phía cuối con đường mình đã lựa chọn.

Tôi và Thủy, hai thằng như chết đi sống lại khi đã xoay đủ được tầm 90% nguồn vốn đảm bảo cho việc mở quán, phần còn lại là giao cho tôi, chuẩn bị cho những công đoạn cuối cùng hoàn thiện quán, tuyển chọn, training nhân viên cho kịp tiến độ khai trương. Dự định ban đầu của chúng tôi là khai trương quán vào dịp cuối tháng sáu nhưng rồi vì muốn chuẩn bị kĩ càng hơn, setup quán hoàn thiện hơn, đào tạo nhân viên kĩ hơn, chuẩn bị các khâu liên quan chỉn chu hơn rồi mới ấn định ngày khai trương.
Tôi đã vượt qua giai đoạn khó khăn ấy như vậy đó, từ công việc trên cơ quan đến chạy vạy một mình xoay xở ở quán, rảnh tí lại chạy lên xem tình hình sức khỏe bệnh tình của ông ngoại. Đợt đó tôi đi đâu ai cũng bảo tôi là như người thiếu sức sống, gió thổi là bay ngay. Thậm chí tôi nhìn vào gương còn không nhận ra mình nữa, da mặt xanh lè,mắt su húp, mặt mũi tái nhợt, trước đó tôi cũng gầy rồi nhưng không gầy đến nổi như thời điểm làm quán, một chàng trai cao m78 mà chỉ nặng không tới 50kg thì đúng là chạm ngưỡng cảnh báo.
Bằng nghị lực, ý chí kiên cường tôi đã vượt qua hết những khó khăn thời điểm ấy, tôi không cho phép mình bỏ cuộc, việc tôi phải làm lúc này là tôi chứng minh cho những người không ủng hộ tôi đặc biệt là bố mẹ tôi con đường tôi đang đi là đúng, tôi sẽ làm được, sẽ giúp bố mẹ sau này đỡ vất vả khó khăn.
Rồi ngày ấy cũng đến, bạn bè tôi về rất nhiều, hỗ trợ giúp đỡ tôi những ngày đầu khai trương. Cái ngày mà tôi nghĩ chỉ có trong mơ, một giấc mơ kéo dài dai dẳng gần 2 năm cuối cùng đã thành hiện thực.
Tôi và Thủy phải thật tự hào khi đi qua biết bao nhiêu khó khăn cuối cùng chúng tôi đã làm được và kiên định trên con đường mình đã lựa chọn. Vì maketing quá tốt nên trong ngày khai trương và những ngày sau quán chúng tôi luôn trong tình trang thất thủ, phục vụ đồ uống không kịp cho khách hàng nhưng đó cũng là tín hiệu vui, tiếp thêm sức mạnh cho chúng tôi cố gắng nhiều hơn trên những bước đường phía trước.
Trong ngày khai trương người thân bạn bè Thủy đến rất nhiều chúc mừng chúng tôi nhưng gia đình tôi thì không có ai đến vì lúc ấy cả nhà đang ở trong Huế chăm sóc em tôi, cũng may gần đến giờ có vài người thân lên động viên an ủi tôi. Tôi không nghĩ thời điểm ấy mình phải buồn mà tôi cần phải mạnh mẽ hơn, cố gắng nhiều hơn để bố mẹ, em tôi và người thân tự hào hơn về tôi.

20190101203219_59300.jpg

20190101203406_20469.jpg

Nỗi đau mất người thân

Sau khoảng 2 tuần quán tôi khai trương thì ông tôi qua đời, ông ra đi một cách bình thản nhẹ nhàng. Một nỗi buồn quá lớn của gia đình tôi trong năm vừa qua. Từ bé đến hết cấp 2 tôi sống với ông bà ngoại nên ông như người cha thứ 2 của tôi vậy, uốn nắn nuôi dạy tôi nên người. Ngày ông mất, mẹ và em tôi không lên đưa tiễn ông được, cả nhà kìm nén đau khổ tổ chức tang sự cho ông chu đáo.

Còn em trai tôi từ lúc tôi khai trương quán đến lúc em về nhà em vẫn không lên quán tôi được vì sức khỏe không đảm bảo nhưng em vẫn rất tự hào về tôi và luôn ủng hộ tôi hết mình. Tôi ao ước có thể dẫn em lên quán, đưa em đi du lịch Đà Nẵng đúng như nguyện vọng của em nhưng không còn cơ hội nữa, em đã buông xuôi không chịu đựng được nỗi đau đớn thể xác nữa qua mấy lần hóa trị. Lần ấy, ngày lễ quốc khách, em chuẩn bị vào Huế điều trị tiếp thì cơn đau trên não của em lại tái phát, cứ thế sức khỏe của em dần tồi tệ đi từng ngày, em yếu dần đi trong sự tuyệt vọng của bố mẹ người thân. Thời điểm cuối của em ở trần thế này khối u đã ăn vào não nên em đã mất trí nhớ, em trở về một cậu bé ngây thơ dại khờ 5, 6 tuổi. Lúc em cuối đời cũng là lúc em nhắn nhủ người thân hàng xóm nhiều nhất. Ai đến thăm em, em cũng nở nụ cười tươi. Em khen người này sống tốt, cái tâm tốt người nọ sống dối trá, tính tình keo kiệt một cách chuẩn xác. Em nói hay lắm, nói gì ai cũng cười, ai đến thăm em cũng trách em ra đi để lại cục thương cũng nhớ cho những người yêu mến em. Em là người sống tình cảm khi mà trước khi ra đi em muốn gặp hết những người thân bạn bè. Từ lúc phát bệnh đến lúc cuối đời người thân nào em chưa gặp được mỗi lần lên cơn đau em liên tục gọi tên như muốn trách khéo. Em bảo sau khi lành bệnh sẽ đi hết nhà ông bà nội ngoại, người thân. Em trách mình lúc còn khỏe mạnh sống ích kỷ quá, không hay đi nhà ông bà để đến lúc cuối đời không còn cơ hội nữa.

Còn về tôi, tôi vẫn nhớ trước lúc ra đi em có nói với mẹ tôi: ” anh Tý dại lắm, con lo cho anh Tý lắm“. Câu nói làm lòng tôi nghẹn lại, tôi chua chát cho số phận em tôi. Em lựa chọn ngày ra đi cũng rất hợp lý khi mà em đã cố gắng chờ đợi gia đình cúng 50 ngày cho ông ngoại xong thì chiều ấy em tạm biệt cõi trần thế này trở về với miền cực lạc, em ra đi để lại nỗi buồn vô cùng đau khổ đối với gia đình, người thân bạn bè em, đặc biệt là bố mẹ- bậc sinh thành vì em là con út luôn được chiều chuộng nhất, cũng là đứa ở bên cạnh bố mẹ tâm sự tỉ tê trong khoảng thời gian chúng tôi đi học xa nhà. Em ra đi khi còn quá trẻ, phải dừng lại những ước mơ dự định của mình ở lứa tuổi 17, cái tuổi đẹp nhất của tuổi trẻ, đầy hòa bão ước mơ.
Ngày đám tang em tôi người thân đến rất đông, những đoàn học sinh thủa cấp 1 cấp 2 và đặt biệt là lớp 12 của em, tất cả đều đến đưa tiễn em về nơi chín suối.

Dù đã chuẩn bị tinh thần từ trước nhưng từ ngày em mất bố mẹ tôi suy sụp hoàn toàn, em là chỗ dựa tinh thần của cả bố và mẹ. Cũng phải mất rất lâu bố mẹ tôi mới bình tĩnh lại, ổn định lại cuộc sống còn lo việc hương khói cho em. Còn đối với tôi, tôi nợ em rất nhiều, tôi chỉ mong em ở thế giới bên kia gặp nhiều điều may mắn, bình an. Tôi sẽ cố gắng thay phần em chăm lo cho bố mẹ, em gái.

Thay đổi về ngoại hình

Từ ngày em tôi qua đời, tôi càng nhận ra mình cần có ý thức chăm sóc sửa khỏe bản thân hơn. Vốn là người gầy lâu năm, từ hồi cấp 3 đến lúc học đại học hay đi làm tôi luôn dao động cân nặng từ 48 đến 55kg, chưa bao giờ tôi vượt quá cột mốc ấy. Nhưng đợt vừa rồi, từ những biến cố lớn đến với gia đình tôi cộng thêm việc mở quán trà sữa khiến thể trạng tôi trở nên gầy gò ốm yếu, tôi xuống mốc 48kg trong khi cao 1m78. Nhận thấy vấn đề về sức khỏe của bản thân, dù tôi có kiếm được rất nhiều tiền nhưng không có sức khỏe thì tôi cũng không sống hạnh phúc được. Vậy là tôi sắp xếp công việc, vượt qua rào cản ngoại hình để đến phòng gym. Sau 3 tháng chăm chỉ luyện tập bài bản, học hỏi kinh nghiệm từ những anh chị làm PT kết hợp với chế độ ăn uống hợp lý tôi đã tăng được 10kg, hiện tại tôi đã cải thiện cân nặng của mình lên 62kg. Đây cũng chưa phải là hình thể tôi mong muốn, tôi cần phải cố gắng nhiều hơn mỗi ngày nhưng giờ đây tôi tin tôi sẽ làm được, sẽ tìm cách thoát gầy. Có sức khỏe tốt tôi mới có nặng lượng làm việc và che chở những người tôi yêu thương.

undefined

Thông điệp “Con đường tôi”

Con đường tôi đi trong những năm tháng tuổi thanh xuân đầy chông gai và khó khăn như vậy đó nhưng chưa bao giờ tôi buông xuôi hay bỏ cuộc. Tôi luôn tin tưởng những gì mình làm và quyết liệt với nó, dù hướng đi đấy có đúng hay sai. Còn trẻ tôi không ngại vấp ngã, tôi phải cảm ơn những nỗi đau trong quá khứ để tôi trưởng thành và mạnh mẽ như ngày hôm nay. Giờ nhìn lại hiện tại tôi còn quá trẻ, chưa gặt hái được nhiều thành công đáng kể ngoài việc mở quán trà sữa cho riêng mình, tương lai tôi cần phải thay đổi và cố gắng nhiều hơn nữa, quyết liệt hơn nữa với những gì tôi lựa chọn để những vấp ngã trong quá khứ không vô ích.
Nhìn lại hành trình tôi đi trong những năm vừa qua tôi thấy mình thật kiên trì, liều lĩnh nhưng không kém phần may mắn. Giờ đây tôi không mưu cầu hay hi vọng cuộc sống sẽ ban tặng tôi những điều may mắn nữa mà tôi phải tự mình cố gắng, tìm cách vượt qua những áp lực khó khăn trong cuộc sống. Sau này dù tương lai có tối đen hay tươi sáng tôi vẫn cứ đi, đi về nơi lý trí, bản ngã con người tôi nên thuộc về.

Đặc biệt trong năm 2019 tôi sẽ có nhiều quyết định táo bạo hơn, tự tôi giải quyết bế tắc ở cuộc sống hiện tại, mở ra cơ hội mới cho bản thân, thử thách mình nhiều hơn.

Qua câu chuyện của tôi, tôi cũng muốn nhắn gửi đến các bạn trẻ những người đã, đang và sẽ đi trên con đường “tuổi thanh xuân” đầy khó khăn của mình một thông điệp: “Cuộc sống mà, đừng ai hi vọng sự may mắn bình an mà hãy chấp nhận khó khăn đến với mình bất cứ lúc nào, khó khăn sẽ không giết chết được chúng ta mà ngược lại nó sẽ giúp chúng ta trở nên mạnh mẽ trưởng thành hơn. Hãy luôn tin tưởng con đường mình lựa chọn và đi tới cùng nhé.”

Cảm ơn thương hiệu thời trang Owen đã tạo ra một sân chơi vô cùng thú vị ý nghĩa như thế này để những người trẻ như tôi và những anh chị, những người đã từng đi lên từ những vấp ngã khó khăn trong cuộc sống, chia sẻ lại câu chuyện “con đường tôi” cho những thế hệ đi sau. Chúc thương hiệu thời trang Owen ngày càng phát triển thịnh vượng, ” Owen, thương hiệu Việt, niềm tự hào của người Việt”.

20190101201232_94801.JPG


Scroll to top