Đàn bà khóc bằng mắt, đàn ông khóc bằng tim - Hình 1

‘Người phái nam của gia đình’

để vượt tường lửa. Trong suốt ba mươi năm, ông John Black thao tác trong các phòng đặt máy sưởi của mạng lưới hệ thống trường công tại Cincinnati, bang Ohio. Ông khuất hồi năm 2004. Một trong 11 người con của ông, Samuel, kể lại với vợ anh – Edda, những câu truyện về người cha của mình.

Samuel Black: Bố anh thường đi làm việc ca đêm, nhất là trong mùa đông giá rét, bởi vì người ta phải giữ cho những đường ống không bị đóng cửa. Mà thao tác trong các phòng đặt máy sưởi thì cực kì nóng. Phải đến gần 40 độ C.

Edda Fields-Black: Bố có bao giờ kể với anh về công tác của mình không?

Samuel: Chưa bao giờ anh có thời cơ nói về chủ đề đó. Hàng đêm bố về lại nhà, mỏi mệt rời rã, và chỉ muốn đi ngủ ngay. Anh còn nhớ những lần trèo lên trên người và chơi đùa với cơ bắp của ông.

Em biết đấy, thỉnh thoảng bố nhờ anh cọ chân cho ông. Hồi đó bọn anh cực ghét bị sai làm điều này. Bố đi làm việc ngày 16 tiếng, về nhà ông cởi tất ra rồi sai bọn anh kì chân. Bọn anh cực ghét khi đi ngang qua phòng ngủ, bởi vì ông sẽ gọi bọn anh vào và nhờ làm điều đó.

Nhưng giờ nghĩ lại thì thấy, ông ấy quá mỏi mệt, và có nhu cầu các đứa nhóc của mình làm tan đi những mỏi mệt đó. Ông thao tác từng đấy tiếng, chẳng còn thì giờ mà trao đổi chuyện này chuyện kia.

Edda: Bố có vẻ là một người nghiêm khắc phải không anh?

Samuel: Ông ấy rất nghiêm khắc. Thỉnh thoảng bố chỉ có trừng mắt lên thôi là em phải tự hiểu.

Ví dụ nhé, hồi anh 10 tuổi, anh và đứa bạn đề ra mục tiêu mua một vại bia 0.5 lít ăn kèm khoai tây chiên. Thế là bọn anh khởi đầu đi săn vỏ chai, mà em biết đấy, hồi đấy vỏ chai phải trả lại cửa hàng mới lấy lại được tiền cọc.

Lúc đấy anh không đủ tiền mua bia và khoai tây chiên, thế là anh nghĩ ra tuồng lấy vỏ chai của cửa hàng, bỏ chúng vào túi, rồi lại đến quầy tính tiền, vờ vịt như số chai đó là của anh mang tới trả.

Thế rồi tự nhiên anh có cảm giác kì lạ, nhìn lên thì thấy bố đang đứng ngoài hành lang cửa số, nhìn thẳng vào anh. Ông ngoặc tay, và anh đi thoát khỏi cửa hàng. Ông nói rất khẽ “Về nhà ngay.”

Thế rồi anh đi về nhà, bố đi ngay phía sau. Lúc đấy anh cảm nghĩ quãng đường về nhà dài bất tận. Rồi khi về nhà, bố hỏi anh vì sao lại làm như vậy? Anh nói rằng “Con chỉ có một xu để sở hữ khoai tây chiên thôi.”

Rồi ông nói “Lần sau cần tiền thì phải xin mẹ.” Anh dạ vâng rồi gạt nước mắt chạy tới mẹ xin tiền “Mẹ ơi, cho con một xu được không ạ? Và mẹ nói “Không”

Cho tới tận khi bố khuất, anh mới biết là bố có tín dụng thanh toán ở cửa hàng đó, thế nên việc anh tới đấy móc túi vỏ chai có thể phá hỏng quan hệ đó.

Vợ chồng tôi có một cháu trai năm nay lên sáu và cháu gái lên hai tuổi. Lập nghiệp ở thủ đô hà nội, xa quê, nên việc chăm con tám giờ hành chính của chúng tôi thật vất vả. Hồi mới sinh các con, chúng tôi về quê đón bà nội, bà ngoại lên giúp vài tháng.

Hai bà về quê thì phải thuê người giúp việc. Dù vậy, chồng tôi luôn tận dụng mọi thời kì có thể để chăm sóc, dạy dỗ con. Anh gần như xa các buổi tiệc tùng. Ði làm, ngày nào anh cũng gọi điện về đôn đốc, nhắc nhở người giúp việc cho con uống sữa, ăn bột. Làm về, anh thường gọi điện cho tôi hỏi nhà đã có thức ăn tối chưa, nếu chưa sẽ đi chợ mua món ăn. Anh nói rằng, từ thời điểm ngày có con lúc nào thì cũng sống trong cảm xúc sự sung sướng và tập nói, tập từng bước đi cho con gái. Với con trai mỗi buổi tối anh đều dành thời kì tập đọc, tập viết cho cháu khiến tôi cảm thấy rất yên tâm.

Thế nhưng, thi thoảng có đồng nghiệp chồng đến nhà chơi, dự cơm trưa với gia đình, lúc biết ông xã nhà tôi chăm chỉ việc nhà, chu đáo với vợ con, không biết thật hay đùa, có người khuyên anh ấy nên thay điều đấy bằng việc dành thời kì cho việc kiếm tiền, có khi tôi lại thấy… thích hơn. Có chị nói thẳng: “Em chớ làm hết việc của phụ nữ, để vợ mình còn tồn tại đất thể hiện là gái đảm chứ”. Tôi không để ý nhiều những câu truyện ấy, nhưng đôi lúc cũng tự vấn bản thân, liệu mình liệu có phải là người vợ quá tham lam, để chồng phải làm quá nhiều việc của người phụ nữ?

HOÀNG TRÀ (Quận Bắc Từ Liêm, thủ đô hà nội)

Bạn Hoàng Trà thân mến!

Theo truyền thống Á Ðông, phái nam là trụ cột gia đình, phải gương mẫu, có trách nhiệm với gia đình mình. Nhưng trong thực tế, có một số gia đình vì nhiều lý do, mà người vợ đã “leo lên” làm chủ, dẫn tới con cháu trong nhà lúc nào thì cũng “nhất mẹ, nhì… bố!”. Thực tế cũng luôn tồn tại nhiều ông bố quá mải miết lo việc kiếm tiền, vì luôn cho mình là cần lao chính trong nhà, nên giao việc chăm sóc, dạy dỗ con cháu cho tất cả những người vợ, thậm chí là cho toàn bộ cơ thể giúp việc.

Tôi nhận định rằng, dù cuộc sống có bận rộn đến đâu, người cha phải kết hợp cùng người mẹ chăm sóc và khuyên bảo con cháu. Một khi người vợ đảm đang việc nhà, người chồng phải chịu trách nhiệm việc dậy con, kèm con học, sống gương mẫu. Chả hạn, dậy con biết tôn trọng phụ nữ, trong trường hợp bà mẹ thì vất vả luôn chân luôn tay, bố lại nằm xem ti-vi không trợ giúp gì, thì bao nhiêu lời nói hay đến mấy cũng bằng bất nghĩa. Nếu người bố bảo con trai: “Nào con, bố con mình cùng giúp mẹ làm cơm, hay lau nhà đi” – thì một việc làm đó bằng bao nhiêu lời nói suông. Thông thường, một đứa trẻ hư khởi đầu từ học kém, đến chỗ không hiểu bài và ngồi nghịch trong lớp, hoặc bỏ học đi chơi. Do học kém, không làm được bài tập nên rất sợ bị đánh giá và từ đó sợ cô giáo, trốn học. Về nhà, sợ bố mẹ phát hiện điểm kém nên giấu giếm, nói láo quanh. Nhưng nếu trong gia đình có người cha chi ra mỗi ngày một đôi giờ đánh giá bài học kinh nghiệm, bài làm của con, nơi đâu con không hiểu thì giảng lại, việc học của con chắc chắn sẽ sáng sủa hơn. Không người nào có thể thay thế được người cha, bên cạnh cùng người mẹ trong trách nhiệm cùng toan lo việc nhà. Bố mẹ dậy con bằng tình mẫu tử, là người hiểu con mình hơn bất luận ai, nên sẽ biết con có thế mạnh gì để phát huy hết khả năng.

Người phái nam dù thành đạt thế nào trở về tổ ấm gia đình vẫn là người chồng, người cha. Tuy nhiên, không phải ông bố nào thì cũng tuyệt vời như chồng bạn, nên bạn hãy biết trân trọng mỗi sự chia sẻ từ người phái nam của mình.

 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *