Ngọc trong đá - Con đường tôi

Loading

100%

Bài dự thi

Ngọc trong đá

- Lưu Tấn Khiêm -

Góc tối

Lớn lên trong sự ghẻ lạnh của họ hàng, là nạn nhân của bắt nạt thời chập chững đi học vì cái mác đính trên người từ lúc sinh ra “ thằng ba tàu lai” , tuổi thơ tôi không mấy êm đẹp lắm khi phải sống trong những sợ hãi và ám ảnh. Lớn thêm một chút gia đình đổ vỡ, hằng ngày vẫn sống trong những trận cãi vã rồi bố mẹ ly thân,  chán học trở thành 1 đứa nghiện game, một học sinh lớp chuyên nhưng điểm lúc nào cũng đội sổ, rồi rớt đại học, đau đớn chạm đáy khi phải quỳ xuống rải những nắm đất cuối cùng mà nước mắt chẳng thể dừng lại cho người chú, thằng chí cốt. Tôi cảm nhận rõ rệt nhịp đập cô đơn xâu xéo mình từng ngày tháng lặng lẽ tả tơi đó, trầm cảm một thời gian dài với cục khí nén vón đặc sệt trong lòng ngực mình, sống những ngày vô định không mục đích, không ước mơ, luôn dằn vặt tự hỏi sao ông trời lại đối xử với mình như vậy, cuộc đời này chỉ có hai chữ thất bại. Điên khùng và dại dột nhất là lần tôi cắt tay tự đặt dấu chấm hết cho mình để chết quách cho xong, dẹp hết những bế tắc mà tôi phải chịu đựng… khá may là nó không thành công.

Đó là góc khuất u ám mà tôi đến giờ vẫn chưa đủ dũng cảm để nhắc lại hay chia sẻ nhiều về nó nhưng một khi ai đã chọn bước qua thương đau và nước mắt để đứng dậy lần nữa cũng sẽ học cách chấp nhận và thích nghi với nó, tôi chọn tự cứu lấy mình, ngoi lên từ vũng lầy và quyết định sống cuộc đời mình một cách ý nghĩa hơn.

Đam mê tìm đến và con đường luyện tập

Thoạt đầu việc đi đây đó và leo núi là để tôi dành thời gian nhiều hơn cho mình, tìm đến thiên nhiên như một liệu pháp trị liệu làm dịu lại và lắng đi những vết thương trong lòng, nhưng đi nhiều lâu dần lại thấy thích và rồi nó trở thành đam mê lúc nào không hay.20190109211744_34084.jpg

Những ai tham gia loại hình leo núi băng rừng đi về những miền địa hình hiểm trở này đều biết mình sẽ phải đối mặt không ít nguy hiểm không thể lường trước được, tôi cũng vậy, cũng từng cận kề những lần thập tử nhất sinh, lạc đồng đội, mất nước suốt 2 tiếng trên hoang mạc nóng như đổ lửa trên mình chỉ có bộ quần áo, bị thương và chuột rút khi leo núi đá, chi chít những vết sẹo hằn trên người do cây đâm đá cắt côn trùng cắn, mất máu không cằm được khi đi rừng, nhiều lần trật cổ chân khớp tay, thậm chí có những thương tích mà mình phải mang theo suốt đời như vết tì ở đầu gối bị trật do vác đồ quá nặng trong một chuyến trekking. Rủi ro nguy hiểm và cái giá phải trả đó đáng vì trên mỗi chặng đường ấy, dù có nặng bước leo lên, chùn chân trượt xuống, mỏi mệt thở hồng hộc, hay thậm chí lạc lối, bài học mà những cuộc hành xác những ngọn núi dạy tôi về sự kiên trì, ý chí không bỏ cuộc thấm thía hơn bất kì một cuốn sách self-help hay khóa học nào. Đây là cách tôi chọn để tô luyện bản thân, tăng độ chịu khó giảm độ khó chịu và bước ra khỏi vùng an toàn của mình. Từ đó biết được những khuyết điểm yếu kém, giới hạn của mình và cho nó cơ hội thay đổi hoàn thiện hơn, tăng cường sự bền bỉ và kỉ luật bằng tập gym, chạy bộ, tôi lao đầu vào tập luyện để chui rèn bản thân trở nên cứng cáp hơn từng ngày.

20190109211738_31668.jpg

Khao khát được trải nghiệm nhiều hơn 

Mong muốn được đi đây đi đó trải nghiệm nhiều hơn, tôi bắt đầu vừa học vừa đi làm thêm ngày những ngày còn là sinh viên năm nhất từ việc phát tờ rơi, bồi bàn, thợ đóng tranh thêu, dạy trượt băng, chụp ảnh, huấn luyện viên cá nhân, …  chẳng ngại việc nào, tiết kiệm tiền để tự lo sinh hoạt phí đỡ nhọc cho mẹ và một phần dành nó cho những trải nghiệm của mình, có những lúc ít tiền không thể đi đâu thì tìm sách đọc và “đi” trong sách. Rồi đam mê này tiếp nối đam mê kia, tôi bắt đầu đến với nhiếp ảnh cũng từ những chuyến đi, tích góp và sắm con máy ảnh để thỏa mãn niềm vui riêng của mình cũng như mong muốn được chia sẻ vẻ đẹp những nơi mà mình đi qua, lưu giữ kỉ niệm vào những bức ảnh mà sau này khi nhìn nó có thể nhớ được và sống lại cảm giác của chính mình lúc đó.

20190109211747_1514.jpg

Tôi năm nay 23 tuổi, vẫn sống với những tổn thương chưa lành của mình, chưa gọi là trưởng thành theo cách mình nghĩ nhưng tôi thấy mình lớn hơn, đã chấp nhận được quá khứ là một phần gắn kết và hiện tại khao khát được sống hơn, chọn sẽ trải nghiệm thật nhiều, gom góp những mảnh ghép đó lại và viết lên câu chuyện của riêng mình. Suy cho cùng thì cuộc đời này là của mình tự mình phải làm chủ nó, phải bỏ cái lối tư duy bị động người bị hại “tại vì cái này”” tại vì cái nọ “, sống có trách nhiệm làm cho lần sống hữu hạn trên đời này của mình thật đáng sống, cố gắng, cố gắng trở thành phiên bản tốt nhất của chính mình.

Những cái mác đính trên người, những thói quen suy nghĩ biếng nhác như đất đá phủ bên ngoài, chúng cần phải va đập cùng nghịch cảnh để vỡ toác lộ ra viên ngọc bên trong, có thể móp méo đi theo nhiều chiều nhưng ta sẽ là viên ngọc đẹp đẽ nhất , cứng cỏi nhất.


Scroll to top