Loading

100%

“Tôi của những năm tuổi 20 đã nhận ra mình khao khát được trải nghiệm nhiều công việc và những chuyến đi khác nhau"

Đó là may mắn, cũng là thử thách khắc nghiệt, khi bạn cố gắng cân bằng công việc, gia đình, cuộc sống cá nhân ở độ tuổi còn quá trẻ. Đã có những lúc tôi thấy mình chênh vênh: Tình yêu tan vỡ, việc kinh doanh đi vào ngõ cụt, mất việc, mất bạn thân. Nhưng, điều làm tôi hối tiếc nhiều nhất có lẽ là không được bên bà tôi trong những giây phút cuối cùng. Sống với bà từ nhỏ, nhưng tôi chưa lần nào thực sự dành thời gian ở bên bà, lắng nghe bà, và nói lời yêu bà. Giai đoạn đó tôi tưởng như thế là hết, cuộc đời này không dung chứa mình nữa, tất cả cùng quay lưng với tôi.

Nhưng rồi ai cũng phải học cách trưởng thành. Tôi học cách cân bằng bản thân trước lý trí và tình cảm. Tôi chọn đứng lên bước tiếp thay vì cứ giam mình trong những dư âm quá khứ. Tôi chọn sống một cuộc sống hạnh phúc, được tự do theo đuổi đam mê của mình.

Nhưng liệu rằng đam mê có thể quyết định mọi thứ?

"Chính sự hữu hạn của cuộc đời đó lại khiến tôi muốn tranh thủ trải nghiệm nhiều nhất có thể”

Tôi bị bệnh tim và suyễn bẩm sinh.

Cái ý nghĩ rằng sớm muộn gì cũng chết nghe thật kinh khủng với nhiều người. Nhưng chính sự hữu hạn của cuộc đời đó lại khiến tôi muốn tranh thủ trải nghiệm nhiều nhất có thể. Tôi biến nó trở thành động lực của mình, tôi chọn chiến thắng nỗi sợ và vươn lên.  

Tôi nhận ra một điều rằng: Để cái tâm hạnh phúc thì cơ thể phải khỏe mạnh. Những môn thể thao tôi tập là những môn phối hợp hoặc leo núi. Không cần quá mạnh hay quá nhanh để chinh phục, cái bạn cần là ý chí và sự bền bỉ. Cùng với đó là sự lạc quan và một niềm tin dai dẳng “Mình làm được, mình phải đi!”

Khi tôi quyết định chinh phục những vùng đất khắc nghiệt về khí hậu, hay trắc trở về địa hình, gia đình và mọi người ngăn cản nhiều lắm. Nhưng tính tôi lì, tôi chọn đi theo đam mê. Nhiều người nói tôi bảo thủ, không biết lắng nghe nhưng tôi thấy mình “bản lĩnh” nhiều hơn. Vì tôi hiểu chính mình hơn bất kì ai, tôi biết tôi là ai, ở đâu và muốn gì.

"Tôi không được chọn mình nhanh hay mạnh, nhưng tôi chọn mình lỳ”

Đứng trước ranh giới sinh tử, con người ta mới nhận ra đâu là điều khiến mình hạnh phúc

Trong hành trình chinh phục đam mê, tôi đã không ít lần đối mặt với sinh tử. Lần chúng tôi leo ngọn núi cao nhất Châu Âu lại là lần gặp bão tuyết. Một cô gái trong đoàn đã mệt đến mức kiệt sức, đó là lần đầu tiên tôi cảm thấy có cái gì đó ngoài tầm với của mình. Mỗi bước đi chúng tôi lại phải dừng lại 2-3 lần để thở. Động lực duy nhất lúc ấy là tiếng nói trong đầu “Ráng bước nữa, ráng bước nữa”. Giây phút đặt chân lên đỉnh núi, tôi thấy mình ngập tràn hạnh phúc, từ nay không còn trở ngại tâm lý nào có thể ngăn tôi chinh phục những đỉnh cao nữa. Những khó khăn đã qua đều biến mất, chỉ còn sự tự hào hiện hữu vào phút giây vinh quang ấy.  

Phải tự mình bước qua những thử thách mạo hiểm đó mới thấy hiểu mình rõ hơn, hiểu cuộc sống này sâu hơn. Đứng trước ranh giới sinh tử, con người ta mới nhận ra đâu điều khiến mình hạnh phúc. Và nếu bạn hỏi tôi rằng tôi sẽ làm gì nếu “ngày mai là ngày cuối”, tôi nghĩ mình sẽ tự tin trả lời: Tôi sẽ sống tâm huyết hơn, làm tất cả những việc làm mình thấy hạnh phúc, để lúc nhắm mắt ra đi không có câu nào gắn với hai từ “hối hận”

Bạn sẽ làm gì nếu “ngày mai là ngày cuối”?

- Nhà chinh phục Hoàng Lê Giang -

  • Người Việt Nam đầu tiên chinh phục Bắc Cực
  • Đã đặt chân tới 35 quốc gia trên thế giới
  • 9 lần chinh phục Himalaya
  • Chinh phục đỉnh Elbrus - nóc nhà châu Âu cao 5.600m
  • Huy chương Vàng Obsstace Run - Champion Dash
  • Top 10 cuộc thi Iron Man 2016
  • Giải thưởng “Man of the year” do Tạp chí Thể Thao Văn Hóa & Đàn Ông bình chọn

Chia sẻ giấc mơ

UPLOAD HÌNH ẢNH/VIDEOS & TÀI LIỆU
Cho phép: .gif .png .jpeg .doc .docx .pdf .mp4(tải lên từ thiết bị của bạn) hoặc Link video youtube
Số từ hiện tại: 0
Bài viết phải đạt tối thiểu 50 từ.
1,281 Người

Đã chia sẻ về con đường thành công của họ


Scroll to top