Hãy kiên trì với những ước mơ - Con đường tôi

Loading

100%

Bài dự thi

Hãy kiên trì với những ước mơ

- Doãn Thị Thùy Dung -

Tôi muốn bắt đầu câu chuyện của mình bằng việc giới thiệu với các bạn những thành quả hiện tại mà tôi đã đạt được, và rồi bạn sẽ biết làm thế nào tôi thực hiện được những điều đó.

Tôi tên đầy đủ là Doãn Thị Thùy Dung, 30 tuổi (gần 31 tuổi)

Tình trạng: đã kết hôn được gần 8 năm và có một nhóc con 6 tuổi đang học lớp 1

Các công việc hiện tại mà tôi đang làm:

– Kế toán trưởng một Công ty có vốn đầu tư nước ngoài

– Trưởng ban kiểm soát gián tiếp trong một tập đoàn

– Chuyên viên tư vấn thuế, kế toán

– Giảng viên part time ACCA (một chứng chỉ quốc tế về kế toán của Anh)

Các bằng cấp mà tôi có:

– ACCA member (tôi chỉ mất 1 năm để hoàn thành xong chứng chỉ này trong khi thời gian trung bình để có thể hoàn thành là 2.5-5 năm)

– CPA chứng chỉ kiểm toán viên của Bộ Tài chính (chỉ mất 1 lần thi)

– Thẩm định viên về giá của Bộ Tài chính (chỉ mất 1 lần thi)

– Chứng chỉ tư vấn thuế của Bộ Tài Chính

Tôi bắt đầu sự nghiệp của mình bằng sự kiêu ngạo, dốt nát và tinh tướng, cho nên tôi đã vấp ngã đau đớn ngay khi chân ướt chân ráo đi kiếm tiền, nhưng…. tôi đã học được rất nhiều từ những sai lầm của mình và trưởng thành lên từng ngày.

Tôi tốt nghiệp khoa kế toán tổng hợp trường Đại Học Kinh Tế Quốc Dân, một ngôi trường danh tiếng, một khoa điểm cao nhất trường, tôi có ngoại hình khá xinh: cao 1m65, nặng 50kg lúc mới ra trường (mọi người đều nhận xét tôi mặt xinh và dáng như người mẫu) và tự tin khi nói tiếng anh thì thượng thừa mặc dù khi đó tiếng anh chỉ abc, nói chuyện tây chả hiểu gì, dịch văn bản toàn dùng google. Tôi đã pass các bài thi và vòng phỏng vấn tại một Công ty kiểm toán có tiếng mà chẳng hiểu vì sao lại pass. Khi bắt đầu những ngày làm việc đầu tiên tôi phát hiện ra rằng trong 25 người được tuyển vào đợt đó có 20 bạn đã thực tập 3 tháng ở đây, còn 5 người được tuyển mới trong đó có tôi, vì vậy 5 người được tuyển mới nắm bắt công việc chậm hơn so với các bạn khác rất nhiều. Nhưng buồn một nỗi lúc đó tôi nghĩ rằng tôi xinh nhất ở đó, cho nên tôi có quyền (trời ơi đó quả là một suy nghĩ ấu trĩ mà cho đến giờ khi ngồi viết những dòng này tôi vẫn còn thấy buồn cười vì cái suy nghĩ ấy). Thực ra tôi thấy cái câu “chân dài não ngắn” nó rất phù hợp với tôi ở thời điểm đó, các em 9X, 2000 khi đọc chắc thấy nực cười vì nghĩ 1m65 mà cũng tự nhận chân dài, tuy nhiên thực tế đối với thế hệ 8X thì chiều cao đó có thể được gọi là “chân dài”.

Và chuyện gì xảy ra nhỉ? À có 1 anh ế vợ sinh năm 82 (chính là chồng tôi bây giờ) công khai theo đuổi tôi, các đồng nghiệp cũ lại ủng hộ, vun vào, khi tán tỉnh ổng khen tôi xinh này, thông minh này, em là nhất. Trời ơi và tôi tin, và thế là đi làm tôi tưởng tôi là nhất, đi làm với bất kỳ trưởng nhóm nào tôi cũng đòi hỏi là em chỉ làm cái này cái nọ thôi, em thông minh nên em làm thế này là được rồi, anh/chị đọc file em mà không hiểu à (ý nói anh chị ngu hơn em, em hiểu mà anh chị không hiểu). Còn nữa, tôi thường đi làm rất muộn (tỏ ra ngôi sao), giữa giờ hay trốn đi chơi, khi làm thì lười biếng, không chịu nghiên cứu tìm hiểu, lại hay giả vờ đau bụng để không đi job mà có một điều phũ phàng rằng khi bạn mới ra trường đi làm càng nhiều thì kinh nghiệm sẽ càng nhiều, tôi lúc đó đâu có hiểu điều đó, rất ấu trĩ, thật buồn. Rồi dần dần tôi phát hiện ra tôi còn dốt hơn cả các em intern, tôi dốt hơn các bạn cùng trang lứa vào làm chung đợt, tôi được giao 1 phần hành và không biết bắt đầu nó như thế nào, kết thúc nó ra sao. Và rồi tôi lấy chồng, có bầu và sinh con, tôi lại nghĩ tôi kệ đi, tôi cần thời gian cho con bé bỏng của mình và cứ đi làm như vậy vẫn có lương mà, lo gì.

Thế nhưng…

Đời không như là mơ, khó khăn chồng chất khó khăn đối với một người trẻ mới lập gia đình, đối với một bà mẹ trẻ: tiền nong, chi tiêu, đối nội đối ngoại, con bé, đi làm kiểm toán phải đi sớm về muộn nhưng vì làm dốt và tư tưởng muốn đẩy việc cho người khác nên bị xa lánh, không ai muốn làm chung nhóm.

Một cô tiểu thư được bố mẹ bảo bọc, nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa, không bao giờ phải làm gì vất vả, đã lớn lên từ những gì dịu ngọt nhất của ông bố dạy văn, với những câu chuyện về công chúa và hoàng tử, với cánh cửa sổ nơi bàn học có thể ngắm nhìn khu vườn rợp bóng mát…. giờ đây đối mặt với tất cả những việc của bất kỳ người bình thường nào và hết là tiểu thư. Nhưng trong tiềm thức của tôi lúc bấy giờ tôi vẫn còn chó chút bản ngã của mình: lòng tự trọng rất cao, rất bướng bỉnh cho nên tôi nhất quyết không nói những khó khăn của mình với bố mẹ, không nói với ai, âm thầm chịu đựng, có thời điểm tôi bị stress sau sinh, tôi đi ra công viên Thống Nhất, ngồi ghế đá khóc như mưa, tôi định làm điều dại dột nhưng đã không làm thế. Ngày hôm đó tôi quyết định phải thay đổi bản thân, tôi không được sống như một người buông bỏ bản thân mình như này nữa, tôi phải sống mạnh mẽ và sống có ý nghĩa để làm gương cho con tôi. Và thế là tôi thay đổi….

Con đường tôi đi….

Nếu bạn đã từng làm sai hoặc nếu bạn đã đánh mất mất niềm tin vào ai đó thì chắc bạn sẽ hiểu, đánh mất niềm tin của ai đó vào mình rất dễ nhưng lấy lại niềm tin thì thực sự khó. Đã 2 năm kể từ khi bắt đầu đi làm, tôi đã đánh mất niềm tin của đồng nghiệp, của sếp, và giờ tôi quyết định có khó khăn cách mấy tôi cũng làm.

Việc đầu tiên là tôi xin file của các bạn, tự nghiên cứu, tự gạch đầu dòng những cái chưa hiểu, tôi hỏi bạn,vì hỏi sếp thì sếp bận và sếp cũng chả thèm nói với tôi. Đáng buồn là như vậy. Tôi âm thầm chăm chỉ và cần mẫn, lúc này cái sự thông minh của tôi nó mới phát triển và giúp tôi rút ngắn giai đoạn, tôi hấp thụ rất nhanh và làm tốt lên theo từng job kiểm toán, tôi thức khuya dậy sớm làm việc, xin làm nhiều phần hành hơn, thậm chí tôi còn nhắn tin cho các trưởng nhóm cứ để tôi làm báo cáo và tôi sẽ gửi trưởng nhóm soát xét. Khác với trước kia, khi trưởng nhóm cho tôi cơ hội làm báo cáo, tôi làm rất ẩu, làm cho xong, đến lúc trưởng nhóm nhận được đã rất thất vọng và gọi tôi mắng 1 trận, lúc đó tôi lại nghĩ: ồ mình làm thông minh thế mà cũng mắng, đúng là đồ ghen ăn tức ở. Haixxxx… tôi đã rất sai lầm đúng không? Giờ tôi khác rồi, giờ tôi biết rằng nếu tôi mong muốn nhận được cái gì từ ai đó thì người khác cũng như vậy, và tôi chưa hiểu chính bản thân mình nữa là tinh tướng đi phán xét người khác.

Các bạn có biết không? Chồng tôi đi công tác, vào mùa kiểm toán bận rộn, sau khi cho con ngủ, tôi vắt chăn lên dây màn, tôi vắt 2 chiếc chăn để bật đèn làm việc đến mấy giờ sáng mà không làm ảnh hưởng đến giấc ngủ của con, khi đó tôi còn ở nhà trọ chật chội và cũ kỹ. Thỉnh thoảng con tôi trở mình vì đèn sáng, tôi lại leo lên giường vỗ về cho con ngủ, rồi lại chui ra khỏi chăn cặm cụi làm việc, buổi sáng tôi thường dậy lúc 5h15 để tranh thủ tập thể dục một chút, đi chợ và chuẩn bị đồ ăn cho con tôi, buổi trưa dù đi khách hàng cách nhà 12km, dù trời có mưa phùn gió bấc tôi vẫn đi đi về về để cho con bú. Lúc đó tôi đã rất tự hào về bản thân mình, tôi thấy mình là một người mẹ phi thường và tôi cần phải cố gắng hơn nữa.

Rồi mọi người đã nhìn thấy sự tiến bộ và cố gắng của tôi, đồng nghiệp và sếp tin tưởng giao cho tôi nhiều việc hơn và trao đổi công việc với tôi thường xuyên hơn. Tôi lại chịu khó nghiên cứu tìm tòi hơn, bất kỳ báo cáo nào mới mẻ, công việc nào khó không ai muốn làm tôi đều xung phong làm, làm rất say mê, hồ hởi rồi mọi người bắt đầu nhìn tôi bằng một con mắt khác, dần dần, từ từ tôi đã có được niềm tin của tất cả mọi người và còn hơn thế nữa.

Khi bắt đầu được học và thi kiểm toán viên (điều kiện là 4 năm liên tục làm kiểm toán mới được đăng ký thi), tôi đã học rất chăm chỉ, vào ngày nghỉ tôi còn làm thẻ lên thư viện quốc gia học đến tối. Sáng tôi nấu sẵn đồ ăn cho cả ngày và mang theo hộp cơm lên đó học, kể cả khi trời mưa rất to tôi cũng đi học, không bỏ một ngày nào, buổi tối sau khi con ngủ là tôi học, hôm nào mệt quá tôi ngủ cùng con rồi sáng 3h dậy học, có nhiều người bảo tôi rằng: cố gắng thế là tốt, nhưng đừng nghĩ thi CPA là đơn giản, cứ chăm học là đỗ được và kể rất nhiều khó khăn, nói với tôi rằng đừng cố thi 1 năm làm gì, để mỗi năm thi vài môn vì được cộng điểm trong 03 năm, nhưng tôi rất kiên trì, rất bất bướng bỉnh, tôi nghĩ rôi làm được, tôi đã mơ về việc đó, và tôi cố gắng cho giấc mơ của mình. Một kỳ thi khó khăn đã trôi qua, khi có rất nhiều người tham gia, và bạn phải thi 07 môn trong 3.5 ngày liên tiếp, sáng 1 môn, chiều 1 môn. Tôi vẫn lạc quan, vẫn khỏe mạnh hoàn thành kỳ thi, và tôi đủ điểm để đỗ ngay năm đầu tiên, nhiều người ngạc nhiên…. Còn tôi, thấy điều đó là bình thường, vì sao? Lúc này tôi lại tinh tướng trở lại ư? Không phải, tôi thấy rằng kết quả đó xứng đáng với công sức mình bỏ ra, tôi không việc gì phải nói đó là may mắn, tôi cũng không phải cố tỏ ra là tôi rất thông mình, học ít mà tôi đỗ được, tôi đã rất vất vả, và tôi nói đúng sự thật về quá trình đó mỗi khi có ai hỏi kinh nghiệm thi cử của mình.

Và hành trình lại tiếp tục…

Tôi được đánh giá ngày càng tốt, và tôi cũng càng ngày càng chăm chỉ, bên cạnh đó tôi cũng để ý hơn đến việc hướng dẫn, dìu dắt đàn em của mình trong Công ty, bởi vì từng là một người vấp ngã trong công việc tôi ý thước được sâu sắc rằng nếu như có người hướng dẫn tận tâm và cho ai đó cơ hội, số người bị vấp ngã như tôi sẽ ít đi hoặc bước chân đi sẽ dễ dàng hơn. Và tôi đã làm vậy, có lần tôi nhận được tin nhắn từ một bạn nhân viên rằng “em cảm ơn chị đã cho em cơ hội đi job với chị, cảm ơn chị đã hướng dẫn em vì một năm đầu tiên không ai thích book em đi cùng”, bạn ấy từ một người không ai biết đến trở thành nhân viên suất xắc đấy các bạn ạ.

Thành công không phải là đích đến mà là cả một quá trình….

Sau năm thi CPA tôi lại tiếp tục tham gia thi chứng chỉ thẩm định viên của Bộ tài chính vì tôi tìm hiểu và biết được rằng khi chuẩn mục quốc tế được áp dụng tại Việt Nam thì học chứng chỉ này rất có ích. Và tôi lại vừa học vừa làm, chăm chỉ như lần trước, tôi lại pass ngay trong năm đầu tiên. Lúc này tôi cũng có gặp một áp lực khác trước thi, đó là: tất cả mọi người đều nghĩ rằng tôi sẽ pass ngay năm đầu tiên vì CPA khó hơn chứng chỉ này. Điều có cũng gây cho tôi chút ít cảm thấy phiền toái. Nhưng bí quyết là: cuộc sống là của bạn và bạn hãy cố gắng vì bản thân mình, đừng để ý ai đó nói gì về bạn.

Sau khi hoàn thành xong việc thi cử, tôi lại đăng ký học và thi ACCA vì tôi càng ngày càng hiểu ra rằng, khi chúng ta đi làm, ngoài việc tích lũy kinh nghiệm thực tế chúng ta cũng phải đồng thời tự nâng cao kiến thức của bản thân bằng việc tự cập nhật kiến thức và học thêm những điều mới mẻ trên thế giới.

Với một người trình độ tiếng anh phọt phẹt, chưa bao giờ dám đi thi bất kỳ chứng chỉ tiếng anh nào, tôi bước vào học 2 môn đầu tiên của ACCA với thầy nước ngoài, lúc đó tôi nghĩ: tôi phải làm cái gì đó vượt quá sức của mình để có động lực cố gắng nhiều hơn nữa. Đúc là tôi đã phải rất vất vả, tôi thấy mình dốt nhất trong lớp, chẳng học trường chuyên anh, không có IELTS 7.5, thầy dạy mà tôi nghe như vịt nghe sấm, nhưng tôi không có cảm giác kém cỏi, thay vào đó tôi nghĩ mình phải cố gắng hơn người khác, mình phải xem mình cố gắng được bao nhiêu. Tôi lại tự học, tự nghiên cứu, tự luyện tiếng anh (mặc dù quá trình tự này vật vã lắm: tôi chui vào nhà vệ sinh, soi gương nói tiếng anh với cái mặt mình như một con dở hơi, trên đường đi tôi cũng lẩm bẩm nói chuyện và cười một mình, lắm lúc còn chửi bậy một mình) nhưng tôi rất vui vì cuối cùng tôi cũng hiểu những gì thầy nói, chỗ nào không hiểu tôi cũng dám hỏi lại thầy.

Khi đó chuẩn bị vào mùa kiểm toán, công việc bận rộn. Khi đó tôi chuẩn bị thi 2 môn đầu tiên của ACCA, là thứ mà tôi phải viết nhiều tiếng anh nhất từ khi tôi sinh ra đến lúc đó. Nhưng….

Một việc chấn động xảy ra…..

Khi đang đi khách hàng, tôi nhận được một cuộc điện thoại, bố tôi bị đột quỵ. Tôi hớt hải về bệnh viện Phùng trong một ngày mưa lạnh. Trên đường đi, tôi cầu nguyện ông trời rằng đấy chỉ là một tai nạn nhỏ, nhưng không….bố tôi được đưa đi cấp cứu ở bệnh viện Bạch Mai trong tình trạng rất nguy kịch. Mẹ tôi, bác tôi, các anh chị em họ hàng nhà tôi khóc như mưa như gió, và tôi không khóc, cuộc phẫu thuật của bố diễn ra vào nửa đêm, chồng đưa tôi về nhà để thay đồ là mua chút đồ ăn cho mọi người, lúc đó tôi bật khóc nức nở. Từ khi trở ra viện tôi tuyệt nhiên không khóc, tôi động viên mẹ và mọi người, tôi cầu nguyện cho bố tôi. Việc bố tôi bị bị nặng như vậy mọi người cùng thống nhất sẽ không nói gì với em gái, khi đó em gái đang ở Hàn Quốc. Và ca phẫu thuật cũng hoàn thành vào 2h sáng, bác sỹ nói chưa biết tình hình sẽ thế nào, phải chờ xem bố tôi có tự tỉnh được hay không, và tỉnh rồi cũng không dám chắc có đi lại được hay không hay có trở thành người thực vật không. Tôi vẫn không khóc, tôi phải mạnh mẽ để làm chỗ dựa cho mẹ tôi. Trong suốt thời gian bố tôi chưa tỉnh lại, rất nhiều đoàn người đến thăm, mẹ tôi khóc rất nhiều, lúc đó còn vài ngày nữa là đến 20/11, ngày mà mọi năm nhà tôi đều rất vui vì cả bố và mẹ đều làm nhà giáo. Năm đó, ngày đó, bố tôi vẫn chưa tỉnh, người ta mang hoa có cài lời chúc mừng ngày nhà giáo, tôi nhìn mà xót xa. Tôi sẽ khóc ư? Khóc sẽ không giải quyết được điều gì, vì thế tôi biến đau thương thành hành động, tôi mua 1 cái đèn có sạc pin, khi trông bố ở viện, chúng tôi phải nằm ngoài hành lang bệnh viên, khi đó là mùa đông, trong suốt thời gian bố tôi nằm ở phòng hồi sức cấp cứu trời liên tục mưa lạnh. Tôi- với cái bàn gấp, với cây đèn sạc pin ngồi hành lang miệt mài học ôn thi ACCA, khi nào bác sỹ gọi tôi chạy vào với bố, vì đó là phòng cách li nên khi nào bác sỹ gọi thì người nhà mới được vào. Toàn bộ bác sỹ, y sỹ ở viện đồn nhau về con gái bệnh nhân Vinh: chắc là sinh viên, đang thi học kỳ, cứ mỗi khi các bác sỹ đi qua thì thầm với nhau tôi lại buồn cười. Lúc đó, đau thương là động lực thật lớn đối với tôi, để trong điều kiện đó, ở nơi ồn áo đó tôi không nghe thấy tiếng gì ngoài những con chữ trong sách và tiếng bác sỹ gọi tôi pha thuốc cho bố.

Rồi bố cũng tỉnh nhưng bị liệt nửa người, và không nói được, bố sẽ phải tập vật lý trị liệu và bắt đầu như 1 đứa trẻ con. Trong suốt giai đoạn đó tôi mới thấm thía thế nào là tình cảm gia đình, thế nào là tình thương của họ hàng và tình nghĩa những người đồng nghiệp, nhân viên, và học trò của bố. Tôi hiểu sâu sắc rằng: bố tôi là một người rất tử tế, cho nên đến cả học trò cũng xung phong đến viện cõng bố tôi, tắm rửa và bón cho bố tôi ăn. Những ân tình đó suốt đời này tôi không bao giờ quên. Tôi luôn tự nhủ với bản thân mình phải sống tử tế để xứng đáng làm con của bố mẹ, của những ông bà giáo làng cả đời tử tế.

Khi tôi chuẩn bị thi, em gái tôi bay về giúp chăm sóc bố, việc chăm sóc người bệnh ở viện Bạch Mai thực sự khổ sở, thiếu thốn và khó khăn trăm bề. Nên tôi càng phải cố gắng và quyết tâm vì những gì đã xả ra và vì tình yêu mà mọi người dành cho tôi. Tôi không có thời gian xem thử đề thi có format như thế nào, cũng không có thời gian luyện tập, chỉ đủ thời xem xem lại những gì thầy dạy trên lớp. Đến khi vào phòng thi, thậm chí điền tên, đánh số thi tôi không biết, phải hỏi giám thị liên tục. Cuối cùng tôi cũng pass cả hai, với số điểm khá cao. Tôi nói với bố, bố rất vui, cả nhà tự hào về tôi. Còn tôi, tôi thấy lòng mình trầm lại và hiểu thêm rằng: tất cả mọi thứ trên đời này, không có cái gì dễ dàng hết, cho nên chúng ta cần phải trân trọng từng giây từng phút.

Một vấn đề mới lại phát sinh với con tôi… thằng bé lâu lắm không được bố mẹ hỏi thăm vì bố mẹ bận bịu làm việc, chạy vào viện chăm ông nên cháu bắt đầu gây sự chú ý bằng cách tỏ ra khó chịu, đập phá đồ đạc và bất hợp tác. Hai vợ chồng tôi đã rất mệt mỏi và đã la mắng con, sau đó 1 tuần tôi nhận ra lỗi này là do chúng tôi không có thời gian cho con, vậy là tôi bàn với chồng điều chỉnh lại. Con tôi, chỉ sau 3 ngày được bố mẹ quan tâm trở lại thì vui vẻ chơi đùa, bộc lộ sự ham thích với sách vở và toán. Mọi người ạ dù khó khăn có chồng chất khó khăn, dù công việc có làm bạn mệt mỏi thế nào đi chăng nữa thì nghĩa vụ của chúng ta là nuôi dưỡng tâm hồn của những nầm non tương lai của đất nước, chúng ta hãy là những người bố mẹ có tâm và hãy cố gắng lên nhé, trái ngọt bao giờ cũng cần thời gian vun trồng, chăm sóc.

Tôi nhớ bố tôi đã phải ở viện rất lâu, hình như 6 hay 10 tháng gì đó, năm ấy trời lạnh kỷ lục, mưa liên miên, tôi đi khách hàng đến 8h mới về tới Công ty vẫn cố gắng chạy qua viện thăm bố mẹ tí cho bố mẹ vui, suốt giai đoạn đó, chồng tôi trưa nào cũng mang cơm cho bố mẹ vì một lần ăn ngoài ông bị tiêu chảy cả đêm dẫn đến huyết áp bị tăng đột ngột.

Và thế là bố tôi vẫn không nói được, bố bày tỏ cảm xúc bằng cách gật đầu và nắm tay tôi thật chặt bằng bàn tay không bị liệt của bố, còn mẹ tôi héo hon vì lo lắng.

Cứ như vậy tôi quyết tâm càng nhiều, mỗi kỳ thi ACCA tôi đều thi 2 môn, kỳ cuối cùng vì tỷ giá bảng anh giảm nên tôi đăng ký thi 3 môn P, một môn tự học cho tiết kiệm tiền. Ông trời như muốn thử thách lòng kiên trì của tôi thì phải. Bởi vì gần đến ngày thi bố tôi lại đi cấp cứu. Tôi lại nằm và ngồi hành lang bệnh viện học miệt mài, không quan tâm đến việc mọi người nhìn hay nói gì về mình (nói nhỏ nhé: có vài người nói tôi làm màu, bố đang mổ mà tỏ vẻ chăm học, tôi kệ, quản sao chuyện của người đời).

Và tôi lại pass hết đó, hoàn thành xong chặng đường khó khăn này, tôi có quá ít thời gian để học, ngày thi môn cuối, tôi quá mệt đến mức tôi muốn nôn ngay khi đang làm bài thi. Thế mà tôi cũng đã vượt qua. Chồng tôi còn mơ là tôi sẽ pass hết, còn tôi thì luôn khẳng định với bản thân mình rằng tôi phải làm được.

Các bạn sẽ thắc mắc con tôi thì sao? công việc của tôi thế nào? Làm sao tôi có thể sắp xếp được. Nó chi tiết quá, nhưng tôi khẳng định với các bạn chúng ta đều có 24h một ngày, 24h là rất nhiều để các bạn làm được nhiều thứ, việc của các bạn là sắp xếp thời gian và tận dụng thời gian triệt để. Có bạn cũng sẽ nói: làm thế có phải quá khắt khe với bản thân hay không? Sống phải hưởng thụ. Tôi cũng vừa sống vửa hưởng thụ cuộc sống, tôi cũng có đi tụ tập bạn bè, tôi hay về quê thăm bố mẹ, tôi hay đưa con tôi đi chơi, và bí quyết của tôi là: nắm bắt thời gian, sắp xếp thời gian, có thái độ tích cực với mọi chuyện, và luôn sống tràn đầy năng lượng (muốn tràn đầy năng lượng bạn cần tập thể dục, ăn tốt, ngủ tốt và suy nghĩ tích cực nhé)

Cô phó tổng giám đốc ở công ty đầu tiên tôi làm việc có nhắn tin cho tôi “từ khi cô đi làm đến giờ cô chưa bao giờ gặp nhân viên nào suất xắc như Dung”. Tôi vẫn lưu tin nhắn đó, để thỉnh thoảng có thất bại trong thương trường hoặc không đạt được điều tôi mốn, tôi lại lấy nó làm động lực để nhắc nhở bản thân rằng tôi cố gắng chưa đủ hoặc chưa đúng cách vì cũng đã có lúc, đã có người khen tôi rất tuyệt.

Tôi quyết định rời bỏ công ty đầu tiên, nơi tôi gắn bó 7 năm với vấp ngã và trưởng thành chỉ vì một lý do tôi muốn đi “du học”. Du học ở đây không phải đi nước ngoài du học, tôi muốn học hỏi nhiều hơn nữa, muốn va vấp nhiều thứ nữa, mà tôi biết rằng nếu cứ ở mãi Công ty đó tôi sẽ không học được. Đến bây giờ khi đã nghỉ việc ở đó được hơn 1 năm, tôi vẫn giữ mối quan hệ rất thân thiết với tất cả mọi người. Trong vòng 1 năm tôi đã trải qua vài ba công ty, ở mỗi nơi tôi đều học được rất nhiều thứ, và trưởng thành lên rất nhiều, tôi thấy mình hiểu đời, hiểu mình hơn, tôi giúp được nhiều người hơn và có thêm rất nhiều mối quan hệ tốt. Đến đây tôi muốn về văn hóa chia tay, nhiều bạn trẻ ra đi lại không có thiện cảm tốt hoặc đi nói xấu về nơi mình đã từng làm việc, đừng làm vậy, bởi vì mỗi một nơi chúng ta đi qua, chúng ta đều học được nhiều điều, con đường còn dài và biết đâu đấy bạn sẽ va phải ai đó trong cuộc đời bạn, cũng biết đâu đấy nơi bạn nói xấu sẽ giúp bạn hoặc ai đó liên quan đến bạn trong tương lai. Cuộc đời mà, làm sao nói trước được, hãy luôn sống “hào sảng” và “tử tế”.

Và… tôi lại có thêm nhiều ước mơ…

Có vẻ như đi vài nơi tôi đã có tí trải đời hơn, có một điều lại bắt đầu sục sôi trong người tôi, đó là mong muốn được chia sẻ: chia sẻ kiến thức, kinh nghiệm của mình với người khác. Vì trong quá trình chia sẻ tôi sẽ liên tục được học hỏi và phát triển, tôi cũng sẽ giúp được nhiều người, vậy tại sao lại không làm? Chính vì vậy tôi đã đi dạy thử và làm giảng viên ACCA tại FTMS: đó là một trung tâm cung cấp dịch vụ giảng dạy rất tốt và có tiếng. Và tôi đi dạy. Đi dạy cũng có nhiều áp lực: làm sao để sinh viên hiểu bài? Làm sao để sinh viên hứng thú? Nói thế nào cho hấp dẫn? các bạn ấy có thích phương pháp của mình không? … vân vân và mây mây. Nhưng… có một điều tôi luôn tâm niệm: nếu tôi làm cái gì cũng làm hết sức bằng cái tâm của mình, chắc chắn tâm huyết đó sẽ lan tỏa và người đối diện ít nhiều sẽ hấp thụ được, và tôi đã làm như thế. Tôi luôn muốn truyền lửa cho thế hệ sau, giúp đất nước phát triển hơn, giúp các mầm non ấy sẽ cứng cáp hơn tôi trên con đường đời, và muốn là nơi các bạn ấy có thể tin tưởng mà xin ý kiến, mà dựa vào mỗi khi vấp ngã trong cuộc đời.

Hạnh phúc hóa ra đó là những điều bé nhỏ như vậy….

Con đường phía trước còn rất dài, tôi còn rất nhiều dự định tốt cho xã hội, tôi sẽ làm dần dần từ từ… nếu các bạn quan tâm, hãy liên hệ với tôi, biết đâu đấy, chúng ta sẽ chung tay xây dựng được những điều mà một mình tưởng chừng không làm nổi.

Cảm ơn tất cả mọi người. Hãy nhớ: luôn sống tử tế và đừng lãng phí thời gian của mình.


Scroll to top