Cha của ai cũng phi thường - Con đường tôi

Loading

100%

Bài dự thi

Cha của ai cũng phi thường

- Lê Hằng -

Tôi ghét học Văn, chưa bao giờ tôi nghĩ mình có thể viết văn hay, viết truyện giỏi, thế nhưng không biết tự bao giờ, tôi cảm thấy cần viết, cần phải viết ra thành lời suy nghĩ của mình, cảm xúc của mình, ký ức của mình bởi vì chúng ta, suy cho cùng, cũng chỉ là con người, tất cả những thứ cảm xúc mãnh liệt, những hồi ức tươi đẹp một ngày rồi cũng biến mất khỏi trí nhớ của chúng ta, vì thế nên xin hãy cho tôi được gửi gắm cảm xúc của mình qua bạn nhé, những dòng chữ ơi!

Tôi luôn luôn muốn viết về cuộc đời của mình, và nếu bạn hỏi tôi, cuộc đời tôi có gì đặc sắc, tôi sẽ kể cho bạn thật nhiều thật nhiều những kí ức tươi đẹp, một tuổi thơ dữ dội hiếm thấy mà tôi hãy còn nhớ, thế nhưng nếu bạn hỏi tôi, cuộc đời tôi đã làm gì để truyền cảm hứng cho mọi người, có lẽ tôi sẽ im bặt. Bạn đừng đánh giá tôi vội nhé, vì tôi tin cuộc đời tôi vẫn sẽ là một chuyến phiêu lưu tuyệt vời mà sau này có dịp tôi sẽ kể lại cho bạn nghe.

Thành thực mà nói, so với cuộc đời mới trải qua được sinh nhật thứ mười chín của mình, tôi lại muốn viết về cuộc đời của những con người khác, những người mà tôi luôn khắc khoải trong tim, những người mà đối với tôi, họ là nguồn sống, là mục đích, là ý nghĩa của cuộc sống và cũng là người truyền cảm hứng cho tôi. Tôi khâm phục Elon Musk, Bill Gates, Microsoft, kính phục Bác Hồ, và rất nhiều các vĩ nhân khác trên thế giới, nhưng bạn có cảm thấy các ngài ấy ở quá “xa” so với chúng ta không? Và việc khâm phục các ngài ấy cùng với việc làm theo tấm gương của các ngài ấy đối với chúng ta dường như là hai việc hoàn toàn không liên quan? Rất nhiều người biết đến họ và khâm phục họ, được họ truyền cảm hứng, thế nhưng cảm hứng ấy chẳng thể biến thành động lực to lớn để chúng ta kiên trì hành động. Còn với tôi, không có động lực to lớn hơn bốn từ “cha mẹ – em gái”. Có lẽ bạn cũng như tôi, nhưng bạn đừng vội bỏ dở câu chuyện này nhé, vì tôi không muốn nói quá nhiều về gia đình, tôi chỉ muốn kể cho bạn câu chuyện về người cha của tôi, câu chuyện về thời niên thiếu của ông, và cái cách nó truyền cảm hứng cho tôi.

20181224140707_6956.jpg

“Cha tôi, xin đừng cười chê ông!” là suy nghĩ luôn đau đáu trong đầu tôi từ khi có nhận thức đến tận khi biết kiên cường. Cha tôi bị tật nguyền, do di chứng của chiến tranh, bà tôi là thanh niên xung phong tham gia chiến đấu thời kháng chiến chống Mỹ, ông tôi là nhà giáo, một thầy giáo giỏi có tiếng trong vùng, được rất nhiều người kính nể, cũng như bà, ông được điều đi dạy ở khắp các tỉnh,  ông bà tôi lấy nhau nhưng mỗi người mỗi ngả.

Sau khi về ổn định ở quê, ông bà mua một mảnh đất nhỏ để xây nhà và nuôi con, lúc ấy mới có bác gái tôi và bố tôi, bác gái hơn bố tôi một tuổi và hoàn toàn khỏe mạnh, còn bố tôi, khi ấy mới hơn một tuổi, thì không giống như mọi người, bố không thể tự đứng và tập đi như bao đứa trẻ khác, chân trái của bố tôi bị tật, nó cứ teo dần, nhỏ dần và không có lực. Bố tôi bảy tuổi mới biết đi, nhưng đi lại không được lâu, đi lâu sẽ bị đau và mỏi, thế là ông tôi phải cõng bố tôi đi học suốt từng ấy năm, bố cũng từng phải ngồi xe gỗ do ông tôi tự chế, và cũng không bao giờ được chạy nhảy chơi đùa, chưa bao giờ được đụng tới trái bóng như các bạn đồng trang lứa, bị bọn họ cười nhạo, chế giễu suốt từ đó cho đến khi đã lấy vợ sinh con, con cái của họ còn chế giễu con cái của bố tôi đến nỗi tôi ức quá, về nhà khóc lóc, còn em gái tôi thì không ngần ngại đánh nhau với tụi nó chỉ để bảo vệ bố. Mẹ tôi tức lắm, định lên trường dằn mặt đám nhỏ ấy, nhưng bố tôi luôn cản lại, ông từ trước nay vẫn vậy, không bao giờ thể hiện thái độ với những ánh mắt, những lời nói chế giễu mình, nhưng tôi biết trong lòng ông rất buồn, bởi vì ông không bao giờ muốn con cái phải chịu bất cứ sự tổn hại nào.

Lên cấp ba, bố được bạn chở đi học, người bạn ấy suốt cuộc đời này, bố tôi coi là tri kỉ, người bạn đã không kỳ thị, không cười nhạo và giúp đỡ bố tôi vô điều kiện, người mà ông luôn bắt tôi phải ghi nhớ và biết ơn. Bố tôi học rất giỏi, là người học giỏi nhất trong mấy anh chị em, bố là người bản lĩnh, bởi vì so với các bạn cấp ba của bố, bố tôi có lẽ là người nghèo nhất, bạn của bố tôi niên khóa ấy hầu hết đều rất thành đạt, nhưng bố tôi lại là người bạn mà họ luôn tôn trọng và nể phục, có một chú từng nói với tôi rằng, chú ấy nể phục bố tôi nhất, không phải chỉ vì bố tôi tay không dựng được nhà, được cơ nghiệp, mà còn bởi vì “bố mày ít tiền nhưng chơi đẹp”. Chú nói: “ Mày thấy đấy, chú mày về quê, không lần nào mà không phải dừng xe để chào bố mày một tiếng rồi mới đi được.” Bố tôi bản lĩnh, năm ấy, khi chuẩn bị đăng kí thi đại học, bố tôi không được thi vì nhà ông bà tôi khi ấy quẫn quá không lo được học phí mà bố tôi lại yếu, đi xa nhà là điều khó khăn, thế là thôi bố tôi đành bỏ con đường đại học, bỏ con đường lao động trí thức.

Bố đi học nghề, học nghề cơ khí ở trường đào tạo nghề ở thành phố khi ấy cách nhà ông bà tôi tận 30 km, ngày nào bố cũng rong ruổi đạp xe đi học, bà tôi nắm cho nắm cơm và ít tiền đi đường, nhưng ngày nào về cũng vẫn còn từng ấy đồng. Trong bữa cơm, bố hay ăn rất nhanh, còn tôi ăn rất châm, toàn bị bố mắng giục ăn nhanh, bố kể nếu ngày xưa không ăn nhanh thì không còn gì để ăn. Thế rồi ròng rã suốt ba bốn năm trời bố vừa học vừa làm ở thành phố, mấy năm sau bố tự mở xưởng riêng, bằng tiền tích góp và nhờ tiền lương hưu của ông tôi, bố mua máy móc và mở xưởng, rồi lấy vợ, mấy năm sau thì tự mua đất và ra ở riêng, tự xây nhà và có cơ ngơi riêng.

Bố tôi làm ăn rất khá, rất được mọi người nể phục và trong xã không ai không biết đến bố tôi, thế nhưng điều khiến tôi yêu và kính phục bố tôi hơn rất thảy chính là sự chấp nhận nghịch cảnh và đứng lên chiến đấu của bố. Bố luôn đón nhận mọi sự khó khăn bất hạnh của cuộc đời và vượt qua một cách đáng nể phục, khiến cho tất cả mọi người không ai còn có thể khinh thường cũng như chế giễu bố tôi. Năm tôi lên cấp hai, bố tôi cũng gần bốn mươi, bố tôi bắt đầu cả công việc lớp mái tôn cho các hộ gia đình và cả các công trình, bạn biết đấy, đối với người bình thường, leo trèo và làm việc trên các mái nhà mái tôn đã là điều nguy hiểm, với bố tôi thì cái nguy hiểm ấy còn lớn hơn gấp bội. Thế mà, bố vẫn làm, đó giờ cũng được bảy tám năm rồi, bố tôi vẫn làm, vì ai ư? Chẳng phải là vì tôi, vì em tôi sao?20181224140738_42662.jpg

Bố tôi năm nay đã bốn mươi sáu tuổi rồi, cái tuổi mà bố đã bắt đầu lo rồi, bố bảo với tôi trong một hôm tôi về nhà sau hơn vài tháng chưa về. Tôi than thở, trách cứ bố mẹ cứ ép tôi theo con đường tôi không thích, ép tôi từ bỏ ước mơ trở thành MC, biên tập viên, nhà báo để đi theo con đường kinh tế, để cho đến năm hai, tôi vẫn luôn mệt mỏi và ngộp thở ở chính ngôi trường đại học này. Bố tôi không hề nói câu gì, để yên cho tôi trút hết nỗi lòng, để đến khi hai bố con cùng đi đón em gái đi học ca đêm về, bố mới nhẹ nhàng: “ Bố giờ khó kiếm ăn được bằng nghề này nữa con ạ, già rồi, hay bố mua xe rồi chạy taxi kiếm tiền con nhỉ, con học kinh tế, tính toán cho bố xem đường nào nên đi?” Tôi mới giật mình, bố không hề trách tôi, không hề nói một câu một chữ nào ám chỉ hàm ý trách móc, bố chỉ nói vậy, để tôi ý thức được hoàn cảnh gia đình, bố không khỏe, mẹ cũng ốm, ông bà già, còn người chú bị chậm phát triển nữa, còn em gái năm nay mới lớp mười một, tôi đi theo ước mơ ư? Không, tôi ạ, ước mơ của riêng mình tôi có thể thực hiện muộn được, muộn một chút cũng không sao, chỉ cần tôi còn ghi nhớ, còn giữ nó trong trái tim hồng, thì tôi sẽ còn thực hiện cho bằng kỳ được ước mơ ấy, ước mơ được đứng trên bục dẫn chương trình thời sự, ước mơ làm làm các bản tin thể thao, được tác nghiệp tại các khu vực nóng để đưa tin.

Còn bây giờ, tôi có một ước mơ khác, một ước mơ lớn hơn, mãnh liệt hơn, đó là lo cho cuộc sống của cha, của mẹ, của em gái, của ông bà và chú, và của chính mình nữa, họ là người thân, là máu mủ, là những người đã yêu thương tôi vô điều kiện nhất trên đời. Họ có thể hàng đêm đứng đợi để đón tôi đi học ca tối mặc cho trời mưa, gió lạnh, họ có thể sáng sáng chở tôi đi học mà không kịp mặc áo ấm vì muộn giờ. Họ có thể sẵn sàng bắt xe lên Hà Nội vì nghe tin trên người tôi mọc nút lạ, họ sợ tôi tủi thân không có ai chăm sóc. Họ có thể nhịn ăn nhịn mặc để gửi tiền đóng học và sinh hoạt cho tôi, họ hy sinh cho tôi nhiều như vậy, thì cớ gì tôi còn phải tìm kiếm đâu xa ước mơ của mình. Đối với tôi, ước mơ chính là được nhìn thấy cha mẹ tôi không còn ngày ngày vất vả leo trèo, đi xa hàng trăm cây số để làm những công trình xa, là có những ngày tháng không có việc làm thì phải cắt giảm tiền ăn.

Cho nên bố à, con cảm ơn bố vì người đã sống một cuộc đời thật mạnh mẽ, thật kiên cường, bố chính là người tạo ra cuộc sống của con theo cả nghĩa đen và nghĩa bóng, người sinh ra con, nuôi con khôn lớn và trưởng thành, người còn truyền cho những niềm tin tình yêu và mục đích sống. Trong cuộc đời của mình, cha tôi có lẽ đã làm rất nhiều điều đáng nể phục, nhưng điều đáng nể phục nhất mà tôi nghĩ người cha nào cũng hướng tới, đó chính là làm cho con cái tự hào về mình.  

Hôm nay con xin được nhờ những dòng chữ này nói hộ con lời cảm ơn tới người, bố yêu dấu của con!

Cuộc đời của cha tôi, tuy có thể không thể truyền cảm hứng cho bạn, nhưng có hề gì chứ, vì đối với tôi, đây chính là quyển “Đắc nhân tâm” thiết thực nhất, và với bố tôi, chỉ cần như thế là đủ. Tôi chỉ muốn nói rằng bạn ơi, xin hãy dừng nghĩ về những mất mát của bản thân, vì đối với những mất mát của những người khác, mất mát của bạn có lẽ không thể bằng được, mà thay vào đó, hãy nghĩ đến những người xung quanh bạn, đến cha bạn, mẹ bạn, anh chị em của bạn, những người thân yêu của bạn, có thể cuộc đời của họ cũng chính là một quyển sách “ Đắc nhân tâm” tốt nhất đối với riêng bạn. Vì đơn giản thôi, còn ai trên thế giới này, về cả mặt ngoại hình và nhân cách có thể giống bạn hơn họ? Họ đã sống một cuộc đời phi thường, lẽ nào bạn lại không?

20181224140857_49477.jpg

 


Scroll to top