khoa-tu-lan-4323

Con Đường Tôi – Soobin Hoàng Sơn 「Lyrics Video」 #Chang​ Acoustic cafe acoustic nhẹ nhõm hay nhất

Con Đường Tôi – Soobin Hoàng Sơn

Sáng Tác/Composer: Soobin Hoàng Sơn

🎧 Lyric:

Từng ngày đi qua dòng đời, mọi người lao nhanh cùng nhịp sống

Còn sót lại mình tôi theo nhịp khung trời, thả hồn bay lên cùng ngàn mây vút cao.

Chỉ thế thôi, cảm xúc viết nên muôn lời.

Trải nghiệm cuộc sống với bao khát khao, để khi ta nhìn lại nơi ta vấp ngã

Trưởng thành hơn qua những ngã rẽ cuộc đời

Và ước muốn đôi tay ta tạo nên sự nhiều điều

Chẳng thể biết tương lai sẽ tới đâu.

[ĐK:]

Cho tôi một vé đi tìm bình yên

Nơi tôi đang ấp trong thâm tâm mẹ

Cho tôi một vé đi tìm bình yên

Nơi vô lo mọi chuyện vui chơi cùng bạn bè

Cho tôi một vé đi tìm bình yên

Để yêu thương đong đầy bên người tôi yêu.

Lặng nhìn nơi xa tìm về đâu nơi ai

Để tuột quá khứ trong tim vẫn chẳng thể quên hết đi

Dặn lòng thật vững để ta khởi đầu lại cho tháng ngày sau sẽ tốt hơn âu lo dần tan biến đi.

Cuộc sống với những ước mơ đang chờ ta.

Sau bao nhiêu tháng năm đã dần dần qua

Đã cho tôi biết đứng lên vì bản thân

Gạt lại buồn lo, cuộc đời không như mơ

Tồn tại hay biến mất sau những vết thương đã khắc sâu trong tâm thức.

https://www.youtube.com/watch?v=i_wqEliI65A

 

Con người sinh ra đều phải sở hữu mưu cầu niềm sung sướng, an lạc giữa cõi đời giả tạm, chứ không phải để nhận lấy xấu số, chịu đựng khổ đau. Bình yên và niềm sung sướng là nỗi thèm khát cháy bỏng trong kiếp nhân sinh. Một khi có bình yên nội tại thì lúc ấy tất cả chúng ta mới niềm sung sướng. Lúc nào tất cả chúng ta niềm sung sướng, lúc ấy tất cả chúng ta đã bình yên. Nhưng thử hỏi, làm thế nào tất cả chúng ta được niềm sung sướng? Làm thế nào tất cả chúng ta được bình yên giữa cuộc đời bão giông này? Để đáp lại sự hoài mong, nỗi khát khao của bao trái tim đợi chờ đến nao lòng, với ước nguyện làm mới lại bản thân, hăng hái hơn trong nhận thức, Khóa Tu học Phật pháp của Viện Chuyên Tu tổ chức tại Nước Hàn lần thứ 4 này cũng hướng đến sự việc khai mở ấy. Đó là: Tuyến phố bình yên.

Trở lại Hàn quốc lần này, Sư phụ trụ trì Viện Chuyên Tu đã mang “Tuyến phố bình yên” đến với tất cả chúng ta như thể một chìa khóa, mở tung tất cả những cánh cửa của không ít thân phận, của không ít mảnh đời tưởng như bị lặng ỉm khóa kín từ lâu. Cuộc sống tha phương, mưu sinh cầu thực, người Việt Nam sống trong nơi đây đã trả cái giá quá đắt với biết bao biến cố cuộc sống. Nhưng, nhờ có những khóa tu như vậy này, chúng con mới có thời cơ nhân duyên tiếp nhận được ánh sáng Phật pháp soi đường chỉ lối; chúng con đã nhận được thấy được khổ đau đó là chất liệu tạo nên sự niềm sung sướng, chứ không phải là một sự tìm kiếm bế tắt giữa cõi đời này.

khoa-tu-lan-4266

Trước kia chúng con từng nghĩ, niềm sung sướng là những điều không phải là khổ đau. Niềm hạnh phúc và khổ đau là hai thứ hoàn toàn trái ngược nhau. Nhưng giờ đây, nhờ Sư phụ khai sáng, chúng con đã nhận được ra rằng, niềm sung sướng làm bằng chất liệu của khổ đau, và khổ đau cũng làm bằng chất liệu của niềm sung sướng. Niềm hạnh phúc cũng vô thường, mà khổ đau cũng vô thường. Vì khổ đau vô thường vì vậy khổ đau có thể trở nên niềm sung sướng, và niềm sung sướng cũng vô thường nên có có thể thành khổ đau. Ta nên biết rằng nếu trước đó chưa từng khổ đau, thì chưa chắc tất cả chúng ta có thời cơ biết được thế nào là niềm sung sướng. Khi có khổ đau mà biết quán chiếu thì tất cả chúng ta có thể tạo được niềm sung sướng bằng những chất liệu của khổ đau đó. Nói như vậy không có tức là ta muốn được niềm sung sướng phải kiếm tìm khổ đau, mà là tất cả chúng ta nhận mặt ra bản chất của khổ đau, và không sợ hãi trước khổ đau. Như vậy, khổ đau và niềm sung sướng là hai cặp phạm trù bổ sung lẫn nhau, làm nhân quả lẫn nhau.

Không khổ đau lấy chi làm chất liệu

Không buồn thương sao biết chuyện con người

Không đói nghèo làm thế nào thi vị hóa

Không lang thang sao biết gió mưa nhiều

Không hổ thẹn sao biết đời vinh nhục

Không buồn đau sao biết nghĩa gieo neo

Không yêu thương sao biết sầu ly biệt

Không hiếu hạnh sao biết đạo làm người !!!

Đúng vậy, khi chới với giữa dòng đời bão giông, thì chốn bình yên nhất vẫn là trong bão giông đó, như câu truyện về việc bình yên: Một vị vua treo phần thưởng cho nghệ sĩ nào vẽ được một bức tranh đẹp tuyệt vời nhất về việc bình yên. Nhiều họa sỹ đã cố công thể hiện tài năng của mình. Nhà vua ngắm tất cả những bức tranh nhưng chỉ thích có hai bức và ông phải chọn lấy một. Một bức tranh vẽ hồ nước yên ả. Mặt hồ là tấm gương tuyệt mỹ soi bóng những ngọn núi cao chon von bao quanh. Phía bên trên là khung trời xanh với những đám mây trắng mịn màng. Tất cả những ai ngắm bức tranh này đều nhận định rằng đây là một bức tranh bình yên thật hoàn hảo.

khoa-tu-lan-4447

Bức tranh kia cũng sẽ có những ngọn núi, nhưng những ngọn núi này trần truồng và lởm chởm đá. Ở phía trên là khung trời khó chịu đổ mưa như trút kèm theo sấm chớp. Đổ xuống bên vách núi là dòng thác nổi bọt trắng xóa. Nhưng khi nhà vua ngắm nhìn, ông thấy đằng sau dòng thác là một bụi cây nhỏ mọc lên từ khe nứt của một tảng đá. Trong bụi cây một con chim mẹ đang xây tổ. Ở đó giữa dòng thác trút xuống một cách khó chịu, con chim mẹ đang điềm nhiên đậu trên tổ của mình.

Ta chấm bức tranh này! – Nhà vua công bố: Sự bình yên không có tức là một nơi không có hiểm nguy, bão giông, không tiếng ồn ào, không khó khăn, không cực nhọc. Bình yên có nghĩa ngay chính khi đang ở trong phong ba bão táp ta vẫn cảm thấy sự yên tĩnh trong tâm thức mình. Đó mới đó là sự bình yên đúng nghĩa”.

khoa-tu-lan-4490

Thật đúng là chẳng thể tìm thấy niềm sung sướng hay bình yên ngoài xã hội tất cả chúng ta đang sống. Như Sư phụ từng dạy:

Tự do là ung dung trong buộc ràng,

Niềm hạnh phúc là tự tại giữa khổ đau.

Kính bạch Sư Phụ, con biết rằng, nếu người là bác sĩ hay, chỉ rõ các bệnh của chúng con, nhưng các con không chịu uống, mà cứ ngồi đọc mãi công dụng và chỉ dẫn của thuốc thì cuối cùng cũng không chữa khỏi bệnh được. Vấn đề hiện thời là của chúng con, phải thực tập, chuyển hóa, khổ đau ngay trong đời này.

khoa-tu-lan-4394

Chúng con biết rằng, con diều muốn lên rất cao thì phải bay ngược gió. Một mũi tên muốn bay về phía trước thì phải chịu kéo ngược lại phía sau. Sư phụ đã chỉ ra một hướng tư duy mới, một lối sống đầy hăng hái cho giới trẻ tổng thể và cho những hành giả trong khóa tu lần này nói riêng. Niềm hạnh phúc mà loài người kiếm tìm đó là sự thỏa mãn các dục vọng, nào khác gì đang khát nước lại uống thêm nước biển mặn, chỉ lại càng khát thêm. Niềm hạnh phúc, không phải là một cánh chim bằng xõa cánh trên vùng trời bình yên. Niềm hạnh phúc cũng không phải mảnh trăng đẹp cuối rừng. Đức Phật dạy: niềm sung sướng là việc tạm ngưng trước các dục vọng.

Chúng con đã biết tu học, thực hành theo lời Đức Phật, làm rõ nhân nghiệp báo ứng, chúng con không còn than thân, trách phận nữa, không oán trách mẹ cha, không ghen hờn với hoàn cảnh, mà phải ghi nhận chuyển hóa nỗi khổ đau thành đánh tháo, an lạc ngay trong cuộc sống hiện tại. Lúc này đây, chúng con lại mơ về đóa hoa sen thơm ngát vươn lên từ bùn lầy nước đọng, nở hoa tô thắm giữa cuộc đời.

khoa-tu-lan-4125 khoa-tu-lan-4605

Chính nhờ trải nghiệm nhiều nỗi khổ đau trong cuộc sống nên tất cả chúng ta dễ dàng cảm thông những nỗi xấu số của người khác. Bởi vì, cuộc đời này “sống trong cảnh mới hiểu được người trong cảnh”. Bấy giờ, khi gặp ai đó có nỗi buồn không biết đãi đằng với ai, tất cả chúng ta dễ dàng đặt mình trong hoàn cảnh của họ để sẻ chia, để yên ủi vỗ về, giúp họ đứng lên sau thời điểm gục ngã. Vì thế, chúng con cảm ơn khổ đau, nhờ khổ đau mà tâm của chúng con rộng mở nhiều hơn, biết quan hoài chia sẻ đến những mảnh đời xấu số, và có thời cơ để chúng con tu tập hạnh nhẫn nhục.

khoa-tu-lan-4323

Khóa tu với chủ đề “Tuyến phố bình yên” đã khép lại, nhưng một tuyến phố bình yên mới đã mở ra thênh thang cho bao hành giả. Mỗi hành giả đều luyến tiếc phải chia xa. Vì trong gặp gỡ, đã có mầm mống của việc chia tay. Những nỗi niềm riêng giờ đây là của chung một khi đã được tháo dỡ gỡ, trút bỏ, quẳng đi gánh lo lắng để sống; lòng nhẹ tênh như những hạt lúa lép phe phẩy trước gió, không như trước đó, chúng con là những hạt lúa trĩu nặng, cam chịu cho thân phận, luôn lặng lẽ cúi đầu. Giờ đây, chúng con lại sợ cảm giác của đứa ở lại, cảm giác lúc nghe tới tiếng dọn phòng, sắp xếp tư trang, tiếng bước tiến khẩn trương, tiếng réo rắt của những cuộc chất keo đang gói chặt những món quà ân tình vang lên khắp các phòng. Chúng con lại phải xa Sư phụ, xa chư tăng Viện Chuyên Tu, lại một lần nữa, chúng con phải tiễn Người.

“Lòng chợt bình yên, mà sao buồn thế”, thưa Sư phụ?!

Incheon, ngày cuối thu

Chúng môn đồ Viện Chuyên Tu tại Nước Hàn

khoa-tu-lan-4152

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *