Con đường tôi – Con đường bình yên đến lạ! - Con đường tôi

Loading

100%

Bài dự thi

Con đường tôi – Con đường bình yên đến lạ!

- Nguyễn Huyền -

Con đường tôi – Con đường bình yên đến lạ!

Khi nghe về chủ đề chiến dịch của Owen thì tôi đã từ hỏi mình “ Con đường mang tên tôi hiện tại là gì”. Nó là một con đường phố thị ồn ào hay là một con đường miền quê bình dị? Chắc tôi chọn cho tôi con đường miền quê bình dị và  có khi đồi với nhiều người khi nhìn vào lai thấy nhạt nhẽo và chẳng có gì thú vị để trải qua. Nhưng tôi sẽ nói cho bạn nghe về con đường miền quê của tôi để các bạn cảm nhận nó nhé.

undefined

Như các bạn cũng đã biết mỗi con đường đều có một nơi nó xuất phát và con đường của tôi cũng thế. Nó cũng bắt đầu từ một miền quê bình yên đúng như cái tên Thái Bình của nó vậy. Tại đó con đường của tôi được vun đắp và hình thành từ những người thân yêu nhất của tôi. Người đầu tiên đặt những viên đá thô làm nền cho con đường của tôi chính là bố mẹ. Bố mẹ thường nói với tôi rằng “ Con sau này muốn không phải vất vả thì hãy học thật giỏi”.Và bố mẹ làm tất cả mọi điều để cho anh chị em tôi được học và đặc biệt là tôi – cô con gái út trong nhà. Ngay từ khi tôi chỉ là một cô bé cấp 1 đã được bố cho đi cùng bố và anh trai rồi chị gái lên Hà Nội thi đại học. Trong trí nhớ của tôi thì những ngày được lên thủ đô đó như những hạt cát trải đầy lên những viên đá thô giúp con đường của tôi trở lên rõ ràng hơn.  Tôi biết mình cần phải học thật giỏi, phải thi đỗ đại học và đến với thủ đô nhộn nhịp đó. Và đó chính là đoạn đường đầu tiên của tôi trên con đường dài của mình. Con đường  từ Thái Bình đến Hà Nội. Tôi cố gắng học tập và ôn luyện để đi trên con đường đó từng bước từng bước một.Những cố gắng của tôi cũng như công sức của gia đình tôi đã được đáp trả. Đoạn đường đầu tiên của tôi được trải nhựa bằng phẳng, đẹp đẽ khi tôi thi đỗ đại học.

Tôi bắt đầu cuộc sống xa nhà và làm tân sinh viên của một ngôi trường tại Hà Nôi. Đây cũng là đoạn đường tiếp theo của con đường mang tên chính tôi. Lần đầu, một mình sống xa nhà, tôi bắt đầu cuộc sống tự lập. Từ một cô gái nhút nhát và ngại giao tiếp, tôi bắt đầu bằng cách chủ động kết bạn rồi tìm nhà trọ ở cùng các bạn rôi trải qua cuộc sống của một sinh viên thực thụ. Và những viên đá thô cho đoạn đường này của tôi là những tiết học và những bài thi của một sinh viên đại học.  Còn những hạt cát phủ nền làm bền thêm cho con đường này của tôi là những người bạn của tôi ở đại học – những người mà giúp đỡ tôi khi không có gia đình kề bên.  Sau khi trải qua 4 năm  với rất nhiều khó khăn cũng như thật nhiều vui vẻ tôi đã trải nhựa cho đoạn đường này của mình bằng tấm bằng đại học.  Và đoàn đường thứ 2 mang  tên Thanh Xuân khép lại để nối tiếp cho đoạn đường tiếp theo của tôi.

Và đây chính là đoạn đường hiện tại mà tôi đang đi, đoạn đường mang tên Tìm kiếm hạnh phúc và đam mê. Sau khi có được tấm bằng đại học, tôi cũng như rất nhiều bạn trẻ khác hăm hở bước vào đời đầy khí thế. Tôi bắt đầu đi xin việc để tìm kiếm công việc phù hợp với bản thân mình. Nhưng đúng như câu “ Cuộc đời không như mơ”, cuộc đời đã cho tôi những vấp ngã đầu tiên trên con đường đầy đá thô của mình. Tôi, một sinh viên mới ra trường, kinh nghiệm không có cùng với đó kiến thức cũng chỉ là trên sách vở nên hầu như không tìm được một công việc nào phù hợp. Tôi bắt đầu lo lắng và tự tạo áp lực cho bản thân mình. Tôi đã không dám nói chuyện với cả những người bạn thân của mình vì sợ phải nghe các câu hỏi “ Mày tìm được việc chưa?”, “ Công việc của mày thế nào?”. Tôi cũng không dám gọi điện về nhiều cho bố mẹ vì không muốn bố mẹ thấy tâm trạng không tốt của mình. Đã có rất nhiều những ngày tôi đi xe lòng vòng trên những còn đường Hà Nôi để tự giải tỏa tâm trạng của mình. Và tôi cũng nhận ra một điều tôi không thể yếu đuối thế được.  Tôi bắt đầu đi tìm ra lý do cho bản thân mình, nhìn lại bản thân và nhìn lại những công việc tôi đã thử qua. Sự non nớt, thiếu tự tin và không biết nắm bắt tâm lý khách hàng là những điểm yếu mà tôi cần khắc phục ngay lúc đó. Và tôi quyết định, xin làm nhận viên bán hàng cho một công ty điện máy để được giao tiếp trực tiếp với nhiều người hơn, để tự tin hơn. Và cứ dần dần thế tôi mỗi ngày cố gắng trau dồi, học hỏi thêm, thử nghiệm những vai trò mới. Tuổi trẻ mà ngại gì không thử. Đó là đoạn đường gian nan đi tìm đam mê của tôi mà đến bây giờ tôi vấn đang bước tiếp. Song hành cũng với đó là đoạn đường tìm kiếm hạnh phúc. Nhưng có vẻ đây là đoạn đường còn gian nan hơn cả đam mê của tôi. Một cô gái 27 tuổi  vẫn độc thân, vẫn đang chờ đợi và tìm kiếm hạnh phục của mình. Nhưng đối với hạnh phúc của mình, tôi lại không cố tìm ra lý do nguyên nhân vì sao tôi vẫn cô đơn. Vì tôi lại thấy dù không có một người cho riêng mình nhưng tôi vẫn vui với cuộc sống của mình. Tôi không muốn gượng ép mình vào bất cứ mối quan hệ nào mà mình thấy không thoải mái. Và đoạn này đối với tôi mới chỉ là bắt đầu nên tôi sẽ vẫn kiên trì bước tiếp.

Đó chính là đoạn đường 27 năm qua trên con đường đời của tôi. Cũng không biết tương lại ra sao nhưng tôi biết những đoạn đường mà tôi đã qua này không một chút nào hối hận. Và sẽ còn rất nhiều rất nhiều đoạn đường nữa tôi phải bước qua. Nhưng tôi vẫn kiên trì để đi đến hết con đường của mình để có được một con đường mang riêng tên của tôi.

Con đường tôi chính là con đường đời!


Scroll to top