“Cần cù bù thông minh”- câu nói từ xa xưa nhưng vẫn đúng cho tới tận bây giờ, lý do là vì sao? - Ảnh 1.

Tuổi 25 bạn thấy tôi đã quá già hay quá muộn để nỗ lực | Radio Tâm Sự

Tuổi 25 bộn bề với cơm áo gạo tiền và vô vàn nỗi lo?

Nhẩy vào tuổi 25 có nhẽ đi đâu bạn cũng sẽ nhận được vướng mắc: “Bao giờ thì cưới vậy?”, chắc lúc đó bạn cũng sẽ chỉ cười trừ rồi cho qua.

Ở cái tuổi khi chúng ta còn đang cheo leo với những nỗi lo về việc nghiệp đang dang dở, nỗi lo cơm áo vẫn luôn hiện hữu, chẳng ai dám nói mình có thể đủ sức chở che cho một ai đó hết quãng đời sót lại. Điều đó khôn cùng thường nhật mà ai cũng phải trải qua. Không phải ai sinh ra đã và đang ở vạch đích, bước trên những tấm thảm đỏ trải đầy huê hồng, thao tác gì rồi cũng thuận tiện và trơn.

Tuổi 25, bạn đã tìm được công tác mà bản thân yêu thích và say mê chưa hay đơn giản chỉ là đi làm việc để kiếm sống qua ngày.

Bước tiến vào cuộc đời ai trong tất cả chúng ta chẳng muốn bản thân tìm được một công tác mình yêu thíchvà say mê với nó. Người ta chỉ có thể làm tốt nhất việc nào đó khi mà người ta yêu thích thôi, bản thân bạn cũng sẽ mong muốn như vậy.

https://www.youtube.com/watch?v=1kFFZvX518A

 

Người ta vẫn nghĩ tuổi 25 là độ tuổi thật đáng ghen tị: trong mắt những người dân trẻ tuổi, tất cả chúng ta đã là người lớn, tuy vậy với những người dân to ra nhiều thêm, tất cả chúng ta đang ở độ tuổi tràn đầy sức sống và máu nóng. Nhưng mấy ai biết rằng, cheo leo tuổi 25 cũng thật lắm nỗi lo

Những cô gái tuổi 25 chưa thật sự lớn cũng chẳng còn bé bỏng, dại khờ. Đó là lúc tất cả chúng ta đang mày mò kiếm tìm định hướng cho mình giữa một xã hội xô bồ với muôn vài lựa chọn về tình yêu, sự nghiệp và lối đi. Ta sợ nhất là không được xác nhận. Dù đã tốt nghiệp loại giỏi được mấy năm, kinh nghiệm dày đặc nhưng vẫn không có cửa vào tổ chức mơ ước. Mỗi ngày đi làm việc, tất cả chúng ta xử lý hàng nghìn công tác không tên, rồi bẽ bàng nhận ra cuộc sống văn phòng vốn chẳng như mơ.

Cheo leo tuổi 25 là lúc tất cả chúng ta lao vào công tác một cách điên cuồng. Ta sống vì bạn bè và vô vàn các quan hệ xã hội. Thời kì dành riêng cho gia đình ngày một ít, xung đột, trách móc nhiễm nhiên ngày một nhiều. Lúc đó, niềm khát khao lớn số 1 chỉ đơn thuần là tìm được chút cân bằng trong cuộc sống, nhưng việc đó vốn dĩ chẳng hề đơn thuần dàng.

Có thể vài người đã trải qua dăm ba mối tình, dù thâm thúy hay thoáng qua cũng chí ít để lại những bài học kinh nghiệm mà ta sẽ mang theo suốt cả một đời. Một số khác lại xác định tuổi này yêu sẽ chẳng hề đơn thuần dàng bởi những trải nghiệm đổ vỡ trong quá khứ đã khiến ta không còn niềm tin vào trong 1 tình yêu thực sự nữa. Không còn bé bỏng để mộng mơ về một tình yêu gà bông, cũng không đủ “trải đời” để yêu một cách thật lý trí. Vì lẽ này mà ta đơn chiếc, mà càng đơn chiếc thì sẽ càng khó để mở lòng.

Ngưỡng 25 luôn khiến ta cảm thấy tìm kiếm mục tiêu sống là một điều nào đấy thật to lớn và cấp bách. Vướng mắc: “Rốt cuộc, mình sống để làm gì” vẫn luôn ám ảnh ta mỗi sáng thức dậy. Tìm cho mình một mê say, một lối đi riêng để kiên định theo đuổi suốt đời luôn là “dấu hỏi” canh cánh trong thâm tâm nhiều cô gái trẻ.

Ta còn luôn đặc biệt quan trọng lo sợ mình sẽ làm thương tổn người khác. Các quan hệ cũng dần thay đổi, những người dân bạn cấp 3 ngày ngày hôm trước còn ôm nhau khóc lóc, đến bữa nay cũng chỉ hoạ hoằn lắm mới tiếp chuyện nhau được đôi ba câu. Ta khởi đầu lạc lối trong nghĩ suy rằng không có quan hệ nào lâu dài.Ta sợ rồi họ cũng sẽ rời xa mình mãi mãi và càng sợ hơn nếu phải lăn mình vào các quan hệ mới tiềm ẩn nhiều chông chênh.

Khi những người dân bạn tri kỷ có những quan hệ mới, sự ghen tỵ khiến ta cảm thấy tủi thân, thậm chí là như bị bỏ rơi. Nỗi lo sợ vào trong 1 ngày nào đó, người bạn tri kỷ sẽ không còn còn thủ thỉ chia sẻ cùng mình nụ cười, nỗi buồn như thuở xưa ngày một lớn. Cứ mãi quẩn quanh trong mớ lo lắng hỗn độn đó, ta dần đánh mất chính mình và tự làm nhạt phai đi quan hệ quen thân vốn từng rất sâu đậm.

Ở tuổi này luôn chập chờn trong những vướng mắc: “Liệu có ai đang nghĩ đến mình không, có ai quan hoài đến mình không?”. Sự đơn chiếc tự vẽ nên cũng vì vậy mà ùa về trong tâm trí bất kỳ lúc nào ta cảm thấy ngã lòng hoặc gặp thất bại.

Là độ tuổi tràn đầy sức sống và máu nóng nên cũng vì vậy mà nỗi sợ những nỗ lực của mình không được ghi nhận lại càng lớn. Sợ không có tiếng nói, sợ không được phát triển hết khả năng của mình và hàng trăm nỗi sợ không tên khác ở chốn văn phòng luôn đeo bám ta hàng ngày.

Là độ tuổi ước mơ không được đặt lên hàng đầu, vì thời kì vào đời quá gấp gáp mà ước mơ thì luôn cần thời kì. Ta cần ưu tiên những thứ cơ bản nhất như chuyện cơm áo, gạo tiền, thăng tiến trong công tác, duy trì các quan hệ tình cảm, xã hội. Bởi vậy mà, 25 tuổi, đã có rất nhiều người phải bỏ ngỏ mê say.

Tuổi 25 là một mốc quan yếu khắc ghi bước ngoặt từ “thiếu nữ” thành “phụ nữ”. Vì vậy mà, ta đơn thuần dàng rơi vào những trạng thái chông chênh, rất khó định nghĩa. Nhưng một khi đã bước qua ngưỡng cập kênh đó, mọi sự xảy đến về sau đều trở nên thật đơn thuần dàng và ta chỉ việc ung dung tuân theo công thứ được tích luỹ từ những gì đã trải qua ở trong năm tháng tuổi 25 là ổn. 25 tuổi không chỉ là một số lượng mà còn là một cả một đoạn đường ta cần bước đi với tâm thế cẩn trọng nhất để không bao giờ phải hối hận về sau.

_st_

#coaynoi

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *