CHA-TÔI - Con đường tôi

Loading

100%

Bài dự thi

CHA-TÔI

- PHAN THANH TUNG -

     Tôi – thằng bờm, bờm theo cả nghĩa đen và bóng? Tại sao vậy? Cùng đọc và cảm nhận câu chuyện của tôi (nó) nhé!

     Ở cái thập niên 90 người ta vẫn còn nặng nề lắm về việc nhất định phải có một thằng cu chống gậy, gia đình nó cũng không thể ngoại lệ. Nên lý do đó không thể không kể đến khi nói về sự có mặt của nó trên cuộc đời này. Nó là con út và là con trai duy nhất của bố mẹ nó, nó có tới 3 bà chị lận nên nó mặc nhiên là King trong nhà (theo đúng nghĩa là muốn gì có đó). Và rồi tuổi thơ nó trôi qua bình yên với sự yêu thương hết mực của mẹ cùng chút sóng gió bởi sự nghiêm nghị, khó tính của cha.

Trong hình ảnh có thể có: đại dương, bầu trời, ngoài trời và thiên nhiên

     Một thằng nhóc bé con nhưng cao lêu nghêu như cái xào chọc …. (người ta cứ đùa nó thế) bù lại được cái mặt tiền ưa nhìn, sáng sủa với lại là con một của gia đình cũng thuộc diện khá giả trong làng. Thế là, nó không thể thoát khỏi sự trêu chọc của bà con hàng xóm, cả mấy thằng bạn cởi truồng nữa, gán luôn cho nó cái mác “công tử bột” –  nghĩa đen hoa mỹ là thế nhưng bóng gió có nghĩa là vô tích sự. Câu chuyện không chỉ dừng lại ở mức ý tứ như thế  khi mà người ta còn nói thẳng với bố mẹ nó rằng không cẩn thận nó cũng nghiện ngập, phá gia chi tử. Bố mẹ nó nghe cũng chỉ cười trừ cho qua chuyện nhưng nó hiểu họ lo lắng đến nhường nào. Người ta như vậy cũng có lý do bởi ở cái vùng quê nhỏ bé, vất vả đó những kẻ buôn bán chất cấm đã len lỏi vào từng ngôi nhà và đưa biết bao đứa trẻ ngây ngô như nó vào vòng xoáy nghiệt ngã không lối ra của chất trắng. Thế là bố nó muốn tách nó ra khỏi tất cả các nguồn cơn có thể sẽ lôi kéo, dụ dỗ nó. Với cái tuổi ăn chưa no lo chưa tới đó, nó ấm ức vô cùng vì nó chỉ nghĩ được rằng, bố đối xử bất công với nó. Nhưng đằng sau đó là cả một câu chuyện dài về sự đấu tranh tư tưởng của ông mà mãi đến tận sau này nó mới có thể hiểu. 

     Thằng bé con con đó ở cái tuổi lên 6 nhưng không hiểu sao luôn luôn có một suy nghĩ thường trực trong đầu: “mày phải là người tốt bằng mọi giá”. Có lẽ nó bị người ta đả kích nhiều quá chăng? Hay nó luôn có suy nghĩ rằng bố đang hoài nghi về nhân cách nó? Còn nó thì chỉ luôn muốn chứng minh điều ngược lại và nó tự tin, nó thừa biết cần phải làm gì. Vậy là những câu chuyện dở khóc dở cười cũng có dịp tìm đến nó. Đầu tiên, việc nó mời trộm vào nhà và hẹn lần sau nhớ quay lại vì thằng bé cảm thấy người ăn mày đó thật khốn khổ. Rồi xã hội đen tìm đến nhà đòi chém khi nó đã tố cáo thằng gấu chó nhất trường cấp 3 đánh bạn cùng lớp đến mức nhập viện. Trong đêm đông lạnh tê tái, nó bí mật đi phát tờ rơi truyền đạo vì nghĩ rằng chỉ cần phát đủ 10 tờ giấy đó thì nó sẽ là một trong những người tốt nhất và sẽ có may mắn nhất (tờ giấy nhàu nó nhặt được trên đường). Còn nữa, người tốt là không được sát sinh đâu nhé! Thế là khi mẹ nó giết gà cúng nó đã khóc lóc thảm thiết xin tha cho con gà nhưng không có tác dụng, nó bỏ ăn và hờn dỗi nhưng sau cùng lại là đứa ăn hết tận nửa con. Và hệ lụy của câu chuyện này còn đến tận bây giờ khi mà một thanh niên cắt tiết gà phải bịt mắt gà vì sợ nhìn thấy con gà khóc. Vậy đấy, bất chấp để làm một người tốt cũng là việc không hề đơn giản như cách mà nó nghĩ.

     Bên cạnh những oái oăm như vậy thì điều khiến nó tự tin hơn là sự học của nó cũng không đến nỗi quá tệ, để không bị gán thêm cái mác chỉ được cái mã. Có lẽ động lực để nó chăm chỉ học hành khi đó đơn giản chỉ là nó muốn thể hiện cho bố biết rằng nó không phải là thằng bé chỉ biết bám váy mẹ. Và trước bố, nó luôn muốn khoe mẽ nó tài giỏi hơn người do nó cảm thấy bố nó có vẻ đánh giá cao mấy đứa hàng xóm hơn. Khi mà bố là người luôn tỏ ra hoài nghi về nó thì mẹ lại khác hẳn, bà tự hào về nó lắm vì bà là người suốt những năm cấp 1 và cấp 2 đèo nó đi thi học sinh giỏi hết cấp trường rồi cấp huyện. Chỉ đến một ngày mùa hè đặc biệt với nó, một chiếc xe ba gác trở đầy đồ từ thành phố tìm đến nhà, nó mở tấm vải chùm bên ngoài ra thì vô cùng sững sờ khi có rất nhiều thứ trong đó: cái bàn học, cái giường, đệm ngủ, đèn học, cặp sách, bộ sách mới tinh, hộp bút,… Đó là món quà của bố không chỉ cho mình nó mà cả các chị nó nữa. Lúc ấy, nó mới hiểu thì ra bố vẫn luôn theo dõi và quan tâm nó. Ở thời điểm đó, nó có những thứ  mà những đứa trẻ khác ở làng quê đó không phải ai cũng có được. Vui sướng chưa được mấy ngày khi bố nó đi công tác trở về, nó ngỡ bố sẽ giành cho nó sự khen ngợi nhưng đổi lại ông nghiêm khắc hơn và bắt đầu thắt chặt quy củ về giờ giấc học hành, rồi cho ra ở phòng riêng để rèn cái tính hiếu thắng, chủ quan, lười và luộm thuộm của nó. Còn nhớ, những lúc nó ngồi học mà luôn có cảm giác như đang có người theo dõi phía sau. Buổi tối muốn ngủ gật – bố đã để sẵn chậu nước rửa mặt bên ngoài. Buổi sáng muốn ngủ nướng cũng không thể – bố đã sắm cho mấy chị em cái đồng hồ dây cót, một khi nó đã kêu thì chỉ muốn đập nát nó đi cho xong chuyện. Rồi những lúc nó trốn đi chơi với đám bạn hàng xóm bị bắt gặp, chỉ cần cái trau mày nhẹ của bố thì nó phải lập tức quay đầu trở lại theo đúng cái tinh thần đi thẳng, về thẳng”. Không thể quên cái ngày, nó đứng trước mặt bố và rõng rạc tuyên bố ”bố giết con đi”, nó liều mạng để bảo vệ mẹ vì bố mắng và còn định đánh mẹ nữa. Nó biết mẹ nó sai khi không khoan nhượng với bố nhưng nó thì không thể đứng đó nhìn hay khóc lóc như các chị nó. Khi ông giơ tay lên định cho nó ăn đòn còn nó vẫn đứng trơ ra ở đó, giương mắt lên nhìn thẳng vào ông đầy thách thức. Chợt nó nhận ra thoáng qua đôi mắt ông đã nhòa đi vì nước mắt. Ông không bao giờ đánh nó và lần này cũng vậy. Ông chỉ nói với nó: ”sau này có vợ, có con nhất định con sẽ hiểu” và kết thúc câu chuyện bằng câu nói mà nó đã thuộc lòng ”con hư tại mẹ”. 

     Đến bây giờ khi đã là một thanh niên 27 tuổi nó vẫn không quên tự nhủ: ”Tại sao lại có nó ở hiện tại?”. Bạn biết không? Đó chính là chút sóng gió của tuổi thơ nó, đó là CHA – người mà nó né tránh khi được bồng bế, người mà nó đã từng ước đi công tác lâu lâu hãy về, mong bố nó là một người xa lạ khác, người mà nó thề sống thề chết ở cái tuổi mới lớn đầy sỹ diện, … Nhưng bạn biết đấy, đó chính là người cho nó hiểu về cuộc sống, về cách sống, về cách làm người tốt và lý do nhất định phải là một người tốt. Đặc biệt, là người luôn công bằng, không trọng nam khinh nữ mà còn cưng chiều các chị của nó hơn nó nhiều. Đó là người duy nhất không cho nó cảm giác nó là King – như cái suy nghĩ đã ăn sâu vào máu nó. Và hơn ai hết đó là người gây dựng trong nó một tâm thế đối đầu, một bản lĩnh vững vàng và một tư duy tích cực. Nó chỉ nhìn ra được những điều này ở cái thời điểm khi mà nó đi học xa nhà. Cái đêm trước ngày nó lên xe ra Hà Nội là một đêm đầy kỷ niệm với những kỷ vật mà bố giành cho nó: 1 chiếc ví, 1 chiếc thắt lưng da và 1 cái cặp sách nhỏ. Đó là tất cả nhắn nhủ của ông, không khoa trương, không cầu kỳ nhưng chứa đầy những kỳ vọng dành cho nó. Bốn năm với những vấp ngã, thử thách của cuộc sống tự lập nó chợt vỡ ra tất cả những điều mà bố nó căn dặn – nó định nghĩa đó là cằn nhằn; sự cẩn thận – nó cho rằng đó là thái quá; sự tiết kiệm – nó nghĩ đó là ki bo; học hành chăm chỉ – nó bảo đó là thừa. Và sau tất cả những nỗ lực không ngừng nghỉ, với tấm bằng Cử nhân loại Giỏi, ra trường với tư cách là một Đảng viên và có một vị trí làm việc tương xứng với nỗ lực của nó. Nó khiến cha nó hết sức tự hào và nó tự hào về cha.

Trong hình ảnh có thể có: 4 người, bao gồm Tùng Phan, mọi người đang cười, mọi người đang đứng, đám cưới và trong nhà

     Thế nhưng, ông đã đi xa mãi khi mà nó cần ông nhất, khi mà nó đang cố gắng vì ông nhất. Vào cái thời khắc đen tối nhất cuộc đời khi nhận được hung tin, nó tức ngực đến không thở nổi và ngay lập tức, nó chạy ra mở tung cánh cửa căn hộ trong vô thức vì như có gì đó mách bảo ông đến tìm nó và đang đợi nó ngoài cửa – nó cảm nhận được ông qua làn gió vội lướt qua đó vì đã vài tháng rồi nó chưa về nhà và ông còn chưa kịp nhìn mặt cháu nội của ông. Trước linh cữu ông, nó giấu giếm tất cả cảm xúc trong nó, nó không thể gào khóc khi mẹ và các chị nó đang gào khóc đến tức tưởi, nó không thể tỏ ra yếu đuối khi tất cả đang bám víu lấy nó, trong nó lúc ấy mọi thứ hoàn toàn trống rỗng. Khi quỳ bên cạnh linh cữu ông, nó thầm trách: ”tại sao bố lại bỏ con đi như vây? Trách nhiệm mà bố giao cho con, con không đủ sức để gánh vác, thật sự con không thể?” Đến khi đặt cha nó nằm xuống lòng đất lạnh lẽo ấy, nó nhắm chặt đôi mắt trong vô vọng, nước mắt ứa ra nhưng nó phải ghì thật chặt đôi môi lại và nuốt ngược tất cả vào trong. Nó đứng không vững nữa rồi nhưng không, nó nhất định phải vững vàng nhất, nó bám thật chặt lấy cây gậy tre đó và cúi đầu tiễn biệt ông lần cuối vì nó biết chỉ như vậy ông mới có thể an lòng.

     Sống trong chuỗi ngày đen tối đó, tôi những tưởng không thể vực dậy được khi niềm vui được làm bố chưa được bao lâu thì tôi đã mồ côi cha. Nhưng khi bị đẩy đến đỉnh điểm của sự cùng cực đó tôi nhớ đến câu nói mà ông thường nhắc đi nhắc lại nhiều lần vô tình đã ăn sâu vào tiềm thức và trở thành động lực của tôi: “Có kiên trì sẽ có thành công, để hạnh phúc ắt phải trả giá bằng nước mắt” và tôi nhận ra rằng: “Cuộc đời này vốn dĩ đã không công bằng, tôi phải cân bằng nó chí ít là trong cuộc sống của tôi”. Tôi phải thay ông làm tốt những việc còn dang dở – những kế hoạch mà tôi đã cùng ông ấp ủ; tôi phải viết tiếp những ước mơ của CHA – TÔI chỉ bằng cách duy nhất “tôi phải bước tiếp con đường tôi”.


Scroll to top