“Cần cù bù thông minh”- câu nói từ xa xưa nhưng vẫn đúng cho tới tận bây giờ, lý do là vì sao? - Ảnh 1.

CHUYỆN CỦA TÔI – TÔI LÀ CHỦ TỊCH GIÀU CÓ NHƯNG GIẢ VỜ NGHÈO VỚI BỐ MẸ VÀ CÁI KẾT

Xin chào mọi người, tên tôi là Kamilah. Vài năm trước, tôi trở nên một triệu phú và giấu diếm điều đó khỏi gia đình nghèo túng của mình…

Chúng tôi rất vui khi nhận được nhiều mẩu truyện khác nhau từ các bạn. Tuy nhiên, chỉ mẩu truyện hay nhất mới được chúng tôi dựng phim hoạt hình. Tiêu chí duy nhất của chúng tôi đấy là – Mẩu chuyện các bạn phải THẬT.

​​

 

Berlin 23 giờ 30 phút, đã lâu lắm rồi nó mới lại thức khuya như cái hồi nó vẫn thường hay như là vậy ở TP Hà Nội, sự lạnh lẽo trống vắng một mình trong căn phòng lớn, khiến nó ngẫm … ngẫm về bao sự thay đổi trong cuộc đời nó, Tính từ lúc ngày đầu nó đặt chân lên đất nước Đức này, khoảng tầm gần hai năm về trước. Tốt nghiệp ở một trường ĐH y danh tiếng tại Hà nội, nó mơ ước sang nơi này sẽ là được vận dụng những tri thức và kinh nghiệm của nó vận dụng vào nền Y khoa đương đại ở đây, nên nó quyết định sang Đức theo diện học nghề Điều dưỡng chăm sóc người già trong trại dưỡng lão, dù nó không một người thân nơi đây lại là người con gái duy nhất trong nhà. Như bao người Việt mới đặt chân sang nước Đức nó gặp biết bao nhiêu khó khăn về Giao thông, nhà cửa, món ăn, chi tiêu … rồi những thủ tục rối rắm theo luật nước Đức … nhưng những thứ đó không phải là những điều nó muốn nhắc đến. Nó nghĩ về nhiều hơn những tháng ngày không như mơ của nó trong trại dưỡng lão. Nó sụp đổ, nó thất vọng và chán trường hoàn toàn, vì những thứ ở đây là quá khác với những gì nó nghĩ hay tưởng tượng qua những lời nói, hay đồn thổi ở Việt Nam. Một tháng đầu đi viện công tác hàng ngày của nó là tắm, cho cụ công cụ bà ăn, và … đưa cụ công cụ bà đi vệ sinh. Những thứ mà trước kia ở Việt nam nó trước đó chưa từng bao giờ phải làm, hay nghe đâu trong trường nó cũng chưa bao giờ nhắc đến. vì đây chẳng phải là những công tác của người thân bệnh nhân sao? Sau một tuần đầu, nó thạo việc hơn nên còn được giao cho thêm cụ công cụ bà phải ngồi xe lăn, ko tự đi lại được, vấn đề thêm là phải làm thế nào bế được cụ công cụ bà trung bình khoảng tầm 80kg từ giường sang xe lăn? Lại là một vấn đề trường của nó không dạy, vì nghe đâu ở Việt nam mình đây chẳng phải là công tác của đội vận chuyển hay sao? Trước nó vẫn gọi suốt mà, nếu cần vận chuyển bệnh nhân đi chiếu chụp. Sau một tháng, nó thạo như một viên chức trong khoa về việc tắm rửa bệnh nhân, nên được giao thêm cả những bệnh nhân nặng liệt giường liệt chiếu của khoa, lại thêm một vấn đề về lăn trở cụ công cụ bà sao cho đúng để phòng tránh loét tì đè, cái này nghe đâu trước ở Việt nam có học nhưng chỉ là để tư vấn cho người thân bệnh nhân thực hành thôi … Ngày qua ngày nó nhận lại được là những nụ cười, thú vui, tấm lòng của cụ công cụ bà giành cho nó, cuộc sống trong trại dưỡng lão với cụ công cụ bà thật tẻ nhạt và đơn chiếc, lúc các con các cháu họ vì bận việc, vì ở xa mà không đến thăm được, nên họ dành tình cảm cho chúng tôi, những người dân chăm sóc họ hàng ngày, họ vui khi tôi trò chuyện với họ, dù lúc đó khoảng tầm cách tiếng nói của tôi vẫn còn lớn lắm, rồi tôi vui khi một cụ biếng ăn nhưng bữa nay ăn hết phần ăn của cụ khi tôi bón. Thời kì trôi qua, sang tháng thứ hai tôi thực tập ở viện, tôi đã thạo những công tác tắm, rửa cho cụ công cụ bà ăn hay phải đi vệ sinh. Cũng là lúc tôi để ý hơn về bệnh học của cụ công cụ bà. Hôm này vẫn như những buổi sáng khác, tôi giúp Fr. V tắm. Cụ khoảng tầm gần 100 tuổi, phải ngồi xe lăn và đeo răng giả. Tôi giúp cụ tăm, thay đồ xong, bế cụ sang xe lăn, bữa nay cụ mệt không thân thiện, vui mừng khi gặp tôi như thông thường, nhưng thỉnh thoảng cụ vẫn thế, nếu cụ nhớ tới những con, các cháu cụ. Sau đó tôi để cụ ngồi trên xe lăn, tôi vào phòng tắm vệ sinh hàm răng giả rồi mang ra lắp cho cụ. Lúc tôi ra, cụ ngồi lệch sang một bên, nửa bên phải cụ gần như trượt ra ngoài xe lăn và không có lực, tuy nhiên cụ vẫn còn một tí ý thức, tôi định lắp răng giả cho cụ thì cơ mặt phải của cụ cũng giảm trương lực, khiến cơ mồm bên phải của cụ trễ xuống, dù là chỉ một đôi phút trước kia cụ vẫn thông thường, nhưng tôi nhận ra ngay đây là một cơn đột quỵ não, tôi thông tin cho một chị chịu trách nhiệm trong ca trực ngày hôm đó, rồi chị gọi cấp cứu, tôi giúp chị lấy tín hiệu sống sót cho cụ, trong chỉ vài phút đội cấp cứu đã tới nơi, họ đánh giá xong rồi truyền thuốc cho cụ ngay trên đường mang cụ đến phòng cấp cưu bệnh viện. Sau khoảng tầm một tuần thì cụ được ra viện về khoa, với chuẩn đoán là cơn đột quỵ não, nhưng thật may mắn vì được cấp cứu kịp thời nên cụ không có di chứng, dù cụ có yếu hơn trước đây nhưng cụ không liệt như phần lớn các di chứng sau đột quỵ não ở Việt nam. Tôi bất thần vì lần đầu tận mắt chứng kiến một ca đột quỵ não xử lí nhanh, kịp thời đến vậy và không để lại di chứng gì cả, và tôi cũng vui, kiêu hãnh về bản thân vì đã đóng góp một phần sức lực nhỏ vào trong sự cấp cứu. Từ đó cũng khiến tôi yêu cái nghề mình chọn hơn. Và nhận thấy những tri thức ngày trước tôi học được ở Việt Nam không phải là vô dụng. Thời kì trôi qua, tôi nhận thấy tiếng Đức là thứ công cụ rất rất cấp thiết cho tôi khi sống ở đây, nên tôi quyết định đăng ký cho mình một lớp học tiếng Đức, và tìm bạn để học cùng tôi trong những thời kì rảnh, và này cũng là nơi tôi gặp và quen anh, người đã viện trợ tôi rất nhiều trong những khó khăn mà tôi sau này còn gặp phải. Anh một tràng trai Berlin 29 tuổi, mong muốn học tiếng việt để tìm hiểu thêm về văn hóa truyền thống việt, tôi mong muốn học tiếng Đức vì cuộc sống của tôi yêu cầu. Chúng tôi gặp nhau từ 1-Gấp đôi trong tuần ở những quán cafe, hay khu dã ngoại công viên … để giúp nhau học tiếng. Thời kì trôi qua, những mẩu truyện mà chúng tôi đề cập đến không chỉ từ là những mẩu truyện quanh việc học, chúng tôi nói với nhau nhiều hơn về tình yêu, tình bạn … nhưng một người bạn trai Đức thì tôi vẫn trước đó chưa từng bao giờ nghĩ đến, là vì thần tử một. Sau vài tháng quen nhau, hôm ấy 03.10.2016 ngày thống nhất nước Đức, chúng tôi đi dạo với nhau trước cổng thành, lúc đưa tôi về, anh ấy lần đầu tiên nói với tôi là anh ấy muốn làm bạn trai của tôi, nói là thích tôi, .. tôi sững sờ, tim nghừng đập một tí, nhưng nghĩ là không được nên tôi giải đáp anh là tôi không hiểu những gì anh nói. Tối về anh nhắn tin cho tôi xin lỗi là vì đã nhanh và vội vàng, (nhưng sau này khi ôn lại chuyện cũ, anh bảo với tôi, thật sự là anh ấy chẳng có quen ai lâu như vậy mới dám nói thích đâu ^^) Một tuần sau chúng tôi hứa hẹn nhau để học, sau buổi học anh mời tôi đi ăn ở một nhà hàng ý, và đây là lần thứ hai, anh lấy khôn cùng bình sinh để nhắc lại với tôi câu nói ấy bằng tiếng việt, tôi vẫn chối là không hiểu vì anh nói tiếng việt sai. Nhưng thực tế vẫn là nhưng lo ngại của tôi khi tôi là con một, khi những quan hệ các cặp đôi bên này chỉ là như sống chung, hay sống thử chứ không đi đến hôn nhân gia đình như Việt Nam, như hiểu được tôi nghĩ gì, hôm đó anh nói với tôi rất nhiều, rằng anh quen với tôi một cô gái người Việt là anh đã tìm hiểu hết những nét truyền thống ở Việt Nam và nói với tôi yên tâm vì anh thực sự muốn với tôi một quan hệ nghiêm túc. Sau đó tôi nhận lời yêu anh, cũng là khởi đầu những tháng ngày sau này của tôi lúc nào cũng tồn tại nhau. Cũng từ đấy anh là một động lực rất lớn để tôi vượt qua những khó khăn trong cuộc sống, sau này khi đi thực tập ở viện, tôi chững chàng hơn, và cũng phải làm nhiều việc liên quan đến điều trị hơn, cũng vì vậy mà thỉnh thoảng tôi không tránh khỏi hiềm khích với viên chức trong viện. Rồi tôi thao tác chung với nhóm các bạn học trò đức (chúng tôi chỉ những học trò quản lí một khoa), tôi thấy không công minh khi phân chia công tác cho tôi, hay khi sắp cho tôi vào ngày cuối tuần nào thì cũng phải đi làm việc … Những lúc đó tôi nghĩ đến anh ấy, và tự răn „ Uhm, thôi mình vất vả một tí cũng được, nhưng có anh ấy mình sẽ vượt qua“ Cứ như vậy càng quen anh ấy tôi càng hiểu và yêu anh ấy hơn, và nghe đâu tôi cũng nhận lại được tương tự như anh ấy, càng quen nhau chúng tôi càng yêu nhau và viện trợ nhau nhiều hơn. Rồi sau dự án học trò quản lý một khoa ấy, tôi được nghỉ mười bốn ngày, và anh ấy cũng đăng ký lịch nghỉ giống tôi, chúng tôi đặt vé tàu bay về Việt Nam để anh ấy ra mắt gia đình tôi và theo như đúng như phong tục Việt Nam chúng tôi tổ chức một đám mang trầu nhỏ, và cũng là làm thủ tục để tiến tới hôn nhân gia đình. Hiện tại, còn bốn tháng nữa là tôi sẽ kết thúc khóa học nghề điều dưỡng chăm sóc người già, và tôi đã và đang xin được một công tác trong một trại dưỡng lão gần nơi anh ấy ở, cũng là nơi tôi sẽ chuyển đến khi ra trường, hơn nữa chúng tôi đã và đang gần hoàn thành thủ tục kết hôn, và dự kiến kết hôn vào trong thời điểm cuối năm nay, sau này sẽ cùng nhau đặt vé về Việt Nam, để làm một bữa tiệc nhỏ ăn mừng với gia đình, bạn bè nữa. Dù cuộc sống lúc nào thì cũng không hết những trông gai nhưng chúng tôi sẽ cùng nhau nỗ lực để vượt qua. Và nhìn lại sau hai năm tôi rất hài lòng với cuộc sống của tôi hiện tại, cảm ơn những gì nước đức đã mang lại cho tôi

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *