khoa-tu-lan-4394

Vừa xúc động vừa bật cười trước phản ứng của khá nhiều ông bố khi nghe đến con nói lời yêu thương

Ngày của Cha – Hãy một lần nói lời yêu thương với những người phái nam luôn yêu thương bạn vô tham dự

#ngày_của_cha​ #happyfather​’sday

Phụ nữ – một nửa thế giới với 1001 điều bí mật

Đôi lúc chính phụ nữ cũng chẳng hiểu được bản thân mình đang muốn gì 😀

Viebeauty là nơi:

– Phụ nữ tìm thấy chính mình trong đó

– share những tâm tư tình cảm, những điều thầm kín nhất của chị em

– share những bí quyết làm đẹp, bí quyết giúp cuộc sống phụ nữ thời đại 4.0 niềm hạnh phúc hơn

– Không chỉ là nơi giành cho chị em, đó cũng là nơi đấng mày râu có thể tham khảo để thấu hiểu và yêu thương người phụ nữ bên cạnh mình hơn

Viebeauty: See – Feel – Share #seefeelshare​ #viebeauty​

Cảm ơn mọi người đã theo dõi các clip tại Viebeauty. Hy vọng những câu truyện góp nhặt từ cuộc sống sẽ mang đến những điều thú vị cũng như “thay lời muốn nói” của chị em chúng mình 🙂

📣 Nhớ là subscribe để See – Feel – Share những điều thú vị về phụ nữ nhé!

Xem thêm nhiều video hơn tại: https://bit.ly/2EkE9iN

Bố ơi.

Con vẫn còn nhớ hồi bé đã được bố chăm sóc con thế nào. Dù trong đó nó có mờ nhạt ra sao, hình bóng của bố vẫn luôn hiện lên cùng với trong năm tháng con còn nhỏ. Hồi đấy con có bé tí à, nhưng mẹ lại rất hay đi làm việc xa nên có thể có mỗi con được bố nuôi nấng. Từ việc đi, việc bò, việc ăn, việc nói hay việc học, bố đều là người dậy con. Không biết bố có nhớ hay là không, nhưng con thì nhớ rõ lắm. Con nhớ, vì nhà nghèo không có tiền mua cho con quyển tập đọc hay tập viết như bao đứa trẻ khác mà bố đã đi vay tiền người anh cả của mình để sở hữ mấy quyển đó về chỉ để khiến con cười. Hay những lúc rảnh rỗi, bố lại dắt tay con đi chơi trên tuyến đường làng dài để cho con cảm thấy đỡ chán. Hai bố con ta đã chu du khắp làng, đi đây đi đó, từ xóm một tới xóm hai rồi đến xóm ba, không gian giữa hai bố con mình chả có một ai khác làm phiền. Tay bố lúc đấy nóng lắm, nhưng con chả thấy nó nóng chút nào. Nó rất ấm, rất to khi cầm cái tay tí xíu của một đứa mới lên bốn tuổi như con. Lúc con đã mệt, bố cõng con trên sống lưng, vừa đi vừa đung đưa khiến con thích thú và bật cười khanh khách. Sau đó chắc có nhẽ do chơi nhiều, con đã ngủ luôn trên sống lưng của bố. Không hiểu sao nhưng tự dưng con thấy rất dễ chịu lắm nên có thể ngủ nhanh như vậy được. Bố à, sống lưng bố nó ấm áp quá. Con có thể ngủ trên sống lưng bố một lần nữa được không ạ?

Năm lên lớp một, con nhớ bố đã dẫn con đi mua cặp, mua đồ dùng đầy đủ để con học như mấy đứa trẻ khác mà hết sạch cả tiền. Lúc đó con còn nhỏ lắm, không hiểu gì nên cứ chọn thứ gì mình thích nhưng bố vẫn tiếp tục trả hết. Cũng đơn giản là vì muốn con cười. Con hàm ơn bố lắm! Bố à. Con có thể quay về thời đó một lần nữa để được bố mua tặng lần thứ hai hay là không?

Lớp ba, con chạy về nhà chui luôn vô phòng khóc. Bố lo lắng, chạy vào ngồi bên cạnh con xoa đầu ân cần hỏi: “Sao con lại khóc? Nói đi bố xử cho!” Con quay ra ôm chầm lấy bố, than vãn kể rằng lũ bạn luôn luôn được tổ chức sinh nhật mà bản thân từ nhỏ tới giờ chưa hề được. Bố yên ổn lặng, ôm lại con, vỗ vỗ vào người yên ủi. Xong cũng nói chẳng rằng, đi ra ngoài thì thầm nhỏ to chuyện gì đó với mẹ. Con vẫn ở trong đó khóc và ngủ thiếp đi lúc nào không hay…

Cuối cùng đến tháng ba, là tháng sinh nhật của con, bố với mẹ hôm đó nói có việc gì rất bận nên đã đi đâu từ rất sớm. Kì quái, hơn sáu giờ tối rồi vì sao chưa về? Con ra sân chờ bố và mẹ suốt. Con đã chờ rất mất thời gian, lâu đến mức gần tám giờ tối luôn rồi. Bỗng nghe thấy tiếng xe máy từ ngoài cổng, con chạy ra thật nhanh, xém nữa té sấp mặt. Bố với mẹ nhìn tôi cười rồi vào trong nhà, tay cầm hai bịch bim bim, mấy cái bịch bánh gạo và một chiếc hộp gì đó to lắm. Con sững sờ, ngạc nhiên nhìn, trong đầu nghĩ: “Chỉ vì mấy món ăn này mà bố và mẹ đi lâu vậy ư? Chắc bữa nay có chuyện gì trọng đại lắm.” Nhưng không phải vậy. Khi bố mở chiếc hộp ra, thứ dầu tiên con nhìn thấy đấy là một chiếc bánh gato. Nó hình tròn trụ, được phủ một lớp kem vani lên trên mặt bằng, có hai cái ô được cắm ở trên đó. Nhìn trông mà đến thích. Con không ngờ bố lại nhớ và để ý những lời than vãn của con lúc đó. Thậm chí là con còn quên mất bữa nay là ngày sinh nhật của con vậy mà bố vẫn nhớ. Quay sang chạy tới bên bố nước mắt nước mũi ôm chầm lấy, mồm chả thốt ra từ gì ngoài những tiếng nấc trong họng. Bố cười tươi, tay này lau nước mắt cho con, tay kia từ đằng sau đưa ra một cuốn sổ nhật ký giơ trước mặt ân cần nói:

– Sinh nhật vui vẻ, hay ăn chóng lớn, nghe lời bố mẹ và học thật giỏi nhé. Năm mới tết đến tuổi vừa rồi nhỉ? Con gái bố lớn rồi. Ngoan, không khóc nữa. Tặng con. Cuốn sổ này hãy giữ giàng cẩn thận nhé. Hi vọng khi những lúc không có bố hoặc không có ai bên cạnh con hãy viết hết vào cuốn sổ này nhé.

Con ngạc nhiên, nhận quà từ tay bố, mồm cười tươi nhưng nước mắt vẫn chảy không ngừng nghỉ. Bố ơi, những giọt nước mắt này con không buồn đâu. Con khóc là vì niềm hạnh phúc đó bố. Thật đấy bố à. Con vui lắm. Con thích lắm. Cảm ơn bố. Liệu năm tiếp theo bố có thể tổ chức cho con thêm nữa không? Con rất mong được cùng bố đón sinh nhật của mình đó…

Năm lên lớp bốn, bố bị bệnh. Bố nằm trên giường, người gầy gò, yếu ớt. Từng cơn đau đang kéo tới từng ngày. Mặt bố hay nhăn lại, chân mày cứ nhíu mãi. Bố ơi, chắc nó đau lắm phải không? Bố có sao không? Bữa qua trông bố rất khỏe mạnh mà? Sao bữa nay lại bệnh vậy? Con hỏi mẹ, mẹ chả nói gì cả bố ạ. Lúc đó mặt mẹ lạ lắm, cứ trầm xuống hoài à. Mẹ nhìn con bằng ánh mắt rầu rĩ, cũng giống như khi con ngồi bên trò chuyện với bố vậy. Bố cũng chỉ nhìn con bằng một ánh mắt xa xăm, chỉ nhìn con với ánh mắt lo lắng. Có chuyện gì vậy? Sao bố cứ nhìn con như vậy? Bố sắp phải đi đâu xa lắm sao? Bố ơi, bố định đi nơi nào mà không có con ạ? Con không hiểu gì cả, con chỉ muốn bố khỏe mạnh rồi đi chơi với con thôi. Nhưng bố vẫn tiếp tục bệnh. Bố ốm tận gần một năm rồi đó. Bố ơi sao thế ạ? Bố mệt lắm sao? Vậy con không đi đâu nữa, cũng không chạy đi chơi với ai. Con sẽ ở bên bố mỗi ngày nhé. À con nói bố nghe nè. Bữa nay con nghe bạn mình kể rằng giả dụ gập đủ một nhìn con hạc là sẽ sở hữu một điều ước đấy. Con ngồi bên bố gập hạc cho đủ để sở hữu điều ước từ nó nhé. Bố biết con ước gì không? Con sẽ ước rằng bố mau khỏe bệnh và chơi với con mỗi ngày. Hi hi con sẽ ước thế đấy. Bố thấy con thông minh không? Ơ kìa sao bố lại khóc? Đừng xoa đầu con thế chứ con lớn rồi mà. Bố ngừng khóc đi nhé. Bố vừa khóc vừa nói câu: “Con gái ngoan của bố.” làm con buồn đấy. Con biết con ngoan mà. Một lần nữa bố cứ như muốn đi đâu mà không có con vậy. Bố à, bố nói thế nữa là con giận đấy. Bố phải ở bên cạnh con mới đúng. Con không cho bố đi đâu hết á, nên đừng bỏ con mà đi nhé. Con hứa là sẽ luôn ngoan mà. Con hứa với bố đó. Đợi con gập xong và có điều ước, con sẽ ước cho bố nhé. Bố đừng khóc nữa, con luôn ở bên cạnh bố mà. Mau khỏe lại và chơi với con như trước nhé…

Lên lớp năm, cũng là cuối cấp một rồi. Mới vào vào đầu kỳ I mà mệt lắm bố ạ. Con ngồi trong lớp làm Văn rõ chán. May là con khá thích môn này, giống bố vậy đó. A cô giáo có điện thoại cảm ứng kìa! Con được ngơi nghỉ rồi nè. Mệt chết được! Con mong về ngồi bên cạnh để trò chuyện với bố quá. Bố trong nhà vẫn ổn chứ ạ? Bố đã uống thuốc chưa? Đã khỏe hơn một tẹo nào chưa? Con hi vọng là bố khỏe lên để chơi với con. Con mong đến ngày bố khỏe để dắt tay con đi bộ vào sáng sớm lắm.

– Bạn… Em mau về đi. Nhà có việc nên vừa gọi cho cô bảo em về. Đi nhanh lên một tẹo nhé! Về cẩn thận.

Ô con được về rồi kìa! Lạ thật đấy. Nhưng mặt cô cứ kiểu gì ấy. Nhăn nheo lại hết rồi kìa. Bộ trong nhà có chuyện gì sao? Không phải là bố đó chứ? Bố ơi, bố đừng có sao hết nhé. Con đang hoạt động xe đạp điện về nhanh hết mức có thể này. Bố chờ con về, hai bố con ta trò chuyện với nhau nhé. Bố ơi con về tới ngõ nhà mình rồi nè. Con sắp được gặp bố rồi.

– Bố mất rồi. Về nhà đừng có khóc đấy (chị gái nói).

Ơ? Mất? Sao lại mất? Mất gì? Nhà bị mất đồ sao? Bố mất? Sao lại thế? Bố! Bố chờ con! Con về với bố rồi ra.

Sau thời điểm con chạy vào trong nhà, bố nằm trên giường, người mặc áo vét màu đen, đeo cà vạt màu đen, khuôn mặt trắng bệch. Khuỵu xuống bên cạnh, con nắm lấy tay bố. Bố… Tay của bố nó giá ngắt. Bố lạnh ạ? Hay… bố cứ vậy mà ngủ mãi mãi như bà rồi?

Bố… Bố ơi. Bố đang nằm ngủ chờ con về ạ? Bố à? Tay con đang run lên sờ khuôn mặt bố này, bố tỉnh lại đi chứ. Tuồng như con bị ốm rồi nên mới run như vậy. Bố dậy xem con có bị sao không đi, không là nhỡ con ốm nặng rồi bệnh như bố thì sao? Bố… Bố chẳng thể bỏ rơi con như vậy được… Con còn rất nhiều điều chưa làm với bố mà. Con sắp thi rồi. Con sắp được học trò giỏi rồi này. Bố à… Bố dậy đi. Bố đừng ngủ nữa mà. Con không đùa đâu. Con sẽ giận bố đấy. Bố ơi, hạc con sắp gập xong rồi. Nó sắp đủ một nghìn rồi đó. Con sắp có điều ước rồi nên bố sẽ khỏe lại nhanh thôi nhé. Con sẽ làm bố dậy được mà. Đúng không nhỉ? Bố à, bố dậy đi chứ. Chả phải hai ta đã hứa sẽ đánh cầu lông, sẽ chơi với nhau, sẽ cùng nhau đi bộ khi bố đã khỏi bệnh rồi sao? Bố à, bố đừng thất hứa như vậy chứ. Con còn chưa lớn, chưa trưởng thành mà. Con chưa lấy chồng, không được bố dẫn đi tới TP Hà Nội chơi, cũng chưa thành chưng sĩ nữa… Bố chưa thấy dáng vẻ đấy của con mà? Sao bố lại đi mất rồi? Con không chịu! Con không cho bố đi đâu hết! Bố đừng có ngủ nữa! Bố dậy chơi với con, dậy xem con bị sao đi! Người con run bần bật rồi! Không lẽ bố cứ vậy mà đi sao??? Con sẽ bệnh đấy! Hay con làm bản thân mình bị bệnh nhé? Lúc đó bố sẽ dậy mà đúng không ạ? Đúng không nhỉ? Bố sẽ dậy mà…

Bố cứ vậy mà đi, bỏ con lại một mình. Giờ con mới hiểu vì sao bố và mẹ lại sở hữu khuân mặt đấy rồi. Bố đi rồi phải không? Bố không còn trên đời nữa đúng không ạ? Con phải làm gì khi bố không chịu tỉnh ngộ đây…

Bố… Con xin lỗi bố nhiều lắm. Bố có thể đừng đi được không? Con xin lỗi vì đang không biết bố bệnh nặng như vậy. Con xin lỗi vì đang không hoàn thành những con hạc giấy sớm hơn. Nếu sớm hơn bố đang không phải đi như vậy rồi. Nếu con có điều ước sớm hơn nhất định bố đang không bỏ con đi. Con xin lỗi… vì vẫn ngu ngốc như vậy. Rõ ràng… tin vào cái điều phi thực tế đó… Đúng là ngốc thật đấy. Rốt cuộc con vẫn như vậy. Con xin lỗi vì đã chẳng thể ở bên bố cho tới khi bố trút hơi thở cuối cùng. Con xin lỗi bố nhiều lắm. Có cách nào con có thể quay ngược thời kì để ở bên bố không? Con ước gì có thể trở lại lúc đó… Bố ơi, con muốn được bố gọi tên con một lần nữa. Vậy nên… Bố dậy đi được không? Dậy gọi tên con lần nữa đi. Con xin bố đấy…

Vậy là đã bốn năm Tính từ lúc ngày bố mất rồi nhỉ? Bố à, con sắp tốt nghiệp cấp ba rồi đó. Chỉ từ một tẹo nữa thôi, là con chính thức lên cấp ba rồi. Bố có mừng cho con không? Bố vẫn luôn theo dõi con chứ? Con vẫn đang làm tốt nhiệm vụ mà bản thân bố từng dặn dò phải làm đấy. Con có ngoan không bố? Nếu bố còn sống bố sẽ khen con mà, phải không? Bố à, con cảm ơn bố nhiều lắm. Cảm ơn bố vì tất cả những gì trước đó bố đã làm cho con. Dù có cảm ơn bao nhiêu cũng không đủ vì vậy con nhất định sẽ sống thật tốt, con cũng sẽ sống cả phần của bố nữa. Con hàm ơn khi bố đấy là cha đẻ của con. Nếu có kiếp sau, con muốn được làm con gái của bố thêm một lần nữa. Liệu có thể được không bố? Con mong lắm đấy…

Lời này con chưa tồn tại thời cơ để nói, nếu được có thời cơ, con nhất định sẽ nói thật to cho bố nghe. “Bố à… Con yêu bố lắm. Yêu rất nhiều…”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *