26 Tuổi - Có đam mê, Có cả thế giới - Con đường tôi

Loading

100%

Bài dự thi

26 Tuổi – Có đam mê, Có cả thế giới

- Nguyễn Nguyễn Thị Ánh -

Tuổi thơ của tôi

Tuổi thơ của tôi  lớn lên với những trận đòn và lần phạt đứng góc nhà mà không quên ngó về phía tivi………
Đó là năm tôi 8 tuổi, tôi chẳng hình dung ra mái tóc mẹ cắt cho nó như thế nào,ngày đầu tiên vào lớp 1 ra sao nhưng tôi nhớ như in lúc mẹ bắt phạt . Hình ảnh trên tivi, một cậu bé người da đen đang làm  ” xiếc”  trong tiếng hò reo của mọi người.Chính xác giây phút đó, chính nó là ước mơ đầu đời “thực tế”  của một đứa trẻ.

Năm 19 tuổi – Thi trượt đại học và bắt gặp đam mê.

Cho tôi được viết về đam mê của mình bằng ngôn ngữ đơn giản nhất. Theo đúng cái tên đam mê của mình Đường Phố !

Thời sinh viên của tôi những năm đầu thật vô vị, vài đứa bạn, 1 góc lớp rồi trở về phòng trọ. Mọi thứ cứ lặp đi lặp lại không biến cố, không có “vị” cho đến ngày tôi làm mất số tiền nhà và không biết làm gì ngoài đi lang thang. Lần đi lang thang đó tôi  gặp đoàn người  di chuyển trên những đôi giày có bánh. Kí ức được lục lại , hình ảnh cậu bé người da đen nhảy trên phố ,những trò xiếc nghệ thuật. Nhìn qua khung cửa sắt, ao ước 1 lần được xỏ chân vào chiếc giày, nó giống hệt cảm giác ngày bé mình nhìn thấy hình ảnh cậu bé biểu diễn trên tivi. Tội nhận ra mối nợ lớn nhất không phải là số tiền vừa mất mà là TÔI ĐANG NỢ BẢN THÂN VIỆC TRỞ THÀNH NGƯỜI ĐÃ TỪNG MƠ ƯỚC.

Tôi đi làm thêm để có tiền mua 1 đôi giày Patin nhưng đến cửa hàng nào cũng bị lắc đầu vì “ Trông con bé này thật ốm yếu ” Đi suốt dọc đường Cầu Giấy cuối cùng cũng được bán quần áo cho 1 cửa hàng nhỏ. Với đồng lương ít ỏi tôi năn nỉ mẹ cho đi rửa bát ở khách sạn vào cuối tuần, vì họ chỉ yêu cầu : Xong, sạch là được. Mùa đông năm ấy cứ 6h sáng đeo gang tay ,1 mình lọt thỏm giữa đống bát đĩa. Cuối cùng tôi có đủ tiền mua được đôi giày ao ước.

Lần đầu tiên  xỏ chân vào đôi giày mọi thứ tan vỡ khi tôi không thể đứng được trên đôi giày. Thất vọng, chán chường nhưng ngày nào tôi cũng lôi nó ra bám vào tường mon men từng bước đi và ngã. Bạn cùng phòng bảo tôi “ Mày dẹp đi ” Tôi cười và bảo nó “ Không nhìn thấy tao ngã về phía trước à ? ” Liên tục 2 tuần liền tự mày mò học  cuối cùng tôi cũng  đi được những bước đầu tiên.

Không có văn bản thay thế tự động nào.

Ngày ngày , sau mỗi buổi học  xách giày ra sân,tôi chọn cho mình 1 góc nhỏ, đeo tai phone được nhảy trên đôi giày có bánh và trở về nhà với bộ dạng nhem nhuốc. Tôi ngã nhiều đến mức không biết đau là gì, những lần ngã bật máu, đầu gối dính cả cát và đá dăm. Có lần tôi ngã ngất lịm trên sân, mấy đứa chơi cùng lôi vào góc sân tát liên hồi mới được nghe tôi thều thào nói “ Tao không sao ”

Điều tôi sợ không phải là ngã  hay 1 kĩ thuật khó, mà là đứng trước đám đông. Tôi bị “bệnh ” sợ đám đông, sợ đứng trên sân khấu. Không dưới chục lần tôi đòi bỏ thi ở những giây phút quyết định nhưng khi nhận ra mình có khán giả tôi quyết định bước lên sân thi đấu. Vậy là những cuộc thi cấp Thành Phố và khu vực miền Bắc đều có mặt tôi. Năm đó tôi đứng vị trí thứ 2 ! Và không còn sợ hãi khi đứng trước đám đông !

Năm 22 Tuổi – Có tình yêu

Tôi yêu tất cả bọn trẻ trên sân, yêu những đứa học trò không may mắn. Có đứa tự kỉ, đứa câm điếc chúng mãi không dám thử bất cứ thứ gì ” khác thường ” tôi lên mạng tìm tài liệu để có thể giao tiếp với chúng, cho chúng hiểu 1 điều duy nhất ” Em đừng sợ ”  Nhìn lại, tôi thấy thật hạnh phúc !

Trong lần tập ở góc sân quen thuộc, tôi tiếp nhận 1 học sinh lớn tuổi  ” đặc biệt ” nhất trong cuộc đời. Anh ấy không những là người chung đam mê, anh ấy là người chồng, người bố của con tôi.

Trong hình ảnh có thể có: 1 người

Năm 23 Tuổi – Có cả thế giới 

Tôi hạnh phúc khi được làm mẹ nhưng cũng là lúc đối mặt với những ngày nằm viện, Bác sĩ nói ” Không giữ được đâu, gia đình chuẩn bị tinh thần ” Tôi im lặng, hai hàng nước mắt cứ thế chảy ra,đêm đó anh nắm tay tôi thức trắng. Những ngày nằm trên giường với 4 bức tường thật dài…..

Gần đến ngày sinh, Bác sĩ  ghi trong sổ khám ” giãn bể thận hai bên ” Tôi đấu tranh tinh thần, giấu gia đình đến tận lúc ôm con trong tay khoẻ mạnh. Nói về đau đớn, đúng là người phụ nữ nào chẳng phải đau đẻ. Gây tê tuỷ sống với ống kim dài đúng 1 gang chọc thẳng vào cột sống, người khác đau 1 tôi đau 2, vì sống lưng lệch bẩm sinh nên phải chọc 2 lần mới có thể gây tê được. Hết thuốc tê bác sĩ lại ghi vào bệnh án không được sử dụng thuốc giảm đau nào vì dị ứng với chất gì đó trong thuốc. Vậy là tất cả các cơn đau tôi đều gồng mình trải qua, ngày ngày nhìn con lớn đó là Thành công lớn nhất của người  mẹ. Đứa bé chính là mối nhân duyên từ đam mê, là tình yêu, là khó khăn đã cùng nắm tay suốt 4 năm qua….. Là cả thế giới !

Trong hình ảnh có thể có: 1 người, núi, bầu trời, ngoài trời và thiên nhiên

Nhìn lại con đường mình đã đi, từng ngã, từng sợ,từng đau đớn, từng bật khóc vì cái lắc đầu. Tất cả đều đã vượt qua,Tôi ĐÃ TRẢ ĐƯỢC MÓN NỢ VỚI BẢN THÂN và nhận ra ” Những thứ đáng thử đều nằm ngoài vùng an toàn kia. Bước ra khỏi vùng an toàn của bản thân chính là Thành công ” 

Ở trong hang hay bước về phía trước khám phá ? Lựa chọn là ở bạn !

Hà Nội, 19h50p ngày 14/12/ 2018 

­­­­­­­­­­­


Scroll to top